<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018</id><updated>2011-04-22T03:41:34.556+02:00</updated><title type='text'>Chào mừng bạn đã đến Blog của Nhữ Văn Úy</title><subtitle type='html'>Như văn Úy's blog, cựu dân biểu VNCH</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>15</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-5615213463067347378</id><published>2007-11-13T20:12:00.000+01:00</published><updated>2007-11-17T12:27:01.601+01:00</updated><title type='text'>UNESCO không ra quyết-nghị «Hồ-chí-Minh là nhà văn-hoá»</title><content type='html'>Tài Liệu Sưu Tầm -Chu chi Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tài liệu đưọc viết theo Font Unicode Times New Roman&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhắc lại một chuyện cũ của năm 90 để trả lời một số e-mail từ Việt-Nam gởi ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;· Lễ kỷ-niệm 100 năm sanh-nhật của Hồ-chí-Minh do sứ quán Hà-Nội tại Paris thuê phòng của UNESCO và tổ-chức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mười năm sau, báo An-ninh thế-giới (số 177) xuất-bản tại Hà-Nội, cho đăng một bài với tựa đề : « Bảo vệ lễ kỷ-niệm 100 năm ngày sinh của Bác Hồ ở trụ sở UNESCO ( Pháp ) ».&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao « bảo vệ » ? Nếu lễ sinh-nhật 100 năm của Hồ-chí-Minh được UNESCO tổ-chức thì phía Hà-Nội không cần phải bảo vệ, bởi vấn-đề an ninh đã được UNESCO đảm trách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải « bảo-vệ » như lời tựa của bài báo viết ( báo công-an ) vì buổi lễ kỷ-niệm ấy đã thật sự không được UNESCO tổ chức, mà hoàn-toàn do Tòa Đại-sứ Hà-Nội tại Paris tự tổ-chức lấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Diển tiến sự việc :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1987 Đại hội đồng UNESCO đã chấp thuận một quyết-nghị tổ chức lễ sinh-nhật của Hồ-chí-Minh như là một danh-nhân thế-giới ( Nhà giải phóng dân-tộc, nhà văn-hóa ). Theo quyết nghị nầy, UNESCO sẽ trợ cấp cho Hà-Nội một ngân khoảng để ấn-hành tranh ảnh, sách báo nói về sự nghiệp văn-hóa và giải-phóng của Hồ-chí-Minh. Riêng UNESCO tại Paris cũng sẽ tổ-chức lễ kỹ-niệm tại trụ sở với sự tham dự của Ban lảnh đạo UNESCO, đại diện chánh-phủ Pháp và thị-xả Paris.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dỉ quyết nghị nầy được thông qua dể-dàng ở Đại-hội-đồng UNESCO vì ông M’BOW, người Phi-Châu đen, làm Tổng-Giám-Đốc UNESCO có xu-hướng thân cộng-sản đã tích cực vận động các thành viên trong UNESCO THÔNG QUA QUYẾT nghị. Ngay khi Quyết-Nghị được phổ biến, cộng đồng người Việt tại Paris liền lập tức hợp nhau lại tìm phương cách phản đối UNESCO.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tổ chức thành hình mang danh xưng là Ủy ban tố cáo tội ác Hồ-chí-Minh gồm Tổng-thư-ký và nhiều ủy viên. Ông Nguyễn-văn-Trần được các thân hữu ủy nhiệm làm Tổng-thư-ký với sự hợp tác trợ lực tích cực của các ông Trần-văn-Ngô, Chu-vũ-Hoan, Nguyễn-thừa-Thính, Nghiêm-văn-Thạch, Vũ-Hạ,… Ủy ban tiến hành vận động kiều bào ở khắp nơi : Hoa-Kỳ, Úc, Canada và Âu-Châu viết thơ cho UNESCO phản đối Quyết-Nghị sai lầm kia và vạch trần tội ác của Hồ-chí-Minh từ khi nắm chánh quyền ở Hà-Nội và tội ác của chế độ qua các biến cố cụ thể như vụ Nhân-văn giai-phẩm, cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp, vụ thảm sát Mậu thân và ở Miền nam sau 1975 học tập cải tạo, đánh tư sản mại bản, đẩy dân đi kinh tế mới, tổ chức vượt biển thu vàng, thảm nạn vượt biển,….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồng thời, Ủy-ban cũng kêu gọi báo chí Việt ngữ hải ngoại sưu tầm tội ác của Hồ-chí-Minh và chế độ Cộng-sản Hà-Nội viết lại và phổ-biến để ngăn chận ảnh-hưởng của Quyết Nghị UNESCO.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Nguyễn-văn-Trần liên hệ với Tướng SIMON, Chủ tịch Ủy ban tương trợ Việt-Miên-Lào và Chủ tịch Hội Cựu Đông-Dương ANAÏ để kêu gọi Hội cựu chiến binh Pháp lên tiếng tố cáo tội ác của Hồ-chí-Minh và Đảng Cộng-Sản đã vi phạm nhơn quyền đối với tù binh Pháp sau chiến tranh Đông-Dương. Ông Nguyễn-văn-Trần liên-hệ với Thị-xả Paris và một số dân biểu, Nghị sỉ Pháp am hiểu về chế độ cộng-sản Hà-Nội để yêu cầu họ đặt « những câu hỏi với Chánh phủ » tại Quốc-hội để có thái độ đối với quyết nghị UNESCO, bởi Pháp là Quốc-gia đón nhận trụ sở UNESCO.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình hình thuận lợi :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bức tường Bá linh sụp đổ kéo theo khối Cộng-sản Đông-Âu đã ảnh hưởng sâu đậm đến nếp suy nghĩ về Cộng-sản của các nước Âu-châu và cã thế-giới. Ông Frédéric Mayor, người Tây-ban-Nha đắc cử Tổng-Giám-Đốc UNESCO. Ông này am hiểu Cộng-Sản nên không có xu-hướng ủng hộ phe khuynh tả trong UNESCO như ông M’BOW trước kia. Kiều bào ở khắp nơi viết thư gởi về UNESCO có đến hàng hai mươi ngàn thư phản đối, yêu cầu hũy bỏ Quyết Nghị. Số thư này được ông Giám Đốc ĐNA ở UNESCO, cứ đến cuối tuần, chuyển qua cho Đại diện Hà-Nội tại UNESCO.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Nguyễn-văn-Trần sưu tầm tài-liệu tại các thư-viện và văn-khố Pháp chứng-minh sự đề cao Hồ-chí-Minh của Hà-Nội như một vĩ-nhân là hoàn-toàn dối trá. Thân phụ của Hồ-chí-Minh vì say rượu phạt đòn làm chết oan một tội nhơn nên bị cách chức chớ hoàn toàn không vì chống Pháp mà từ quan. Sau khi cha bị mất chức, không còn nguồn lợi tức để sinh sống và học hành nên Hồ-chí-Minh bỏ vào Phan-Thiết nhờ Hội Liên-Thành nhận cho làm thầy giáo dạy vở lòng đám trẻ con mà sanh sống qua ngày. Nhưng số học sinh của một tỉnh lẽ lúc bấy giờ không đủ bảo đảm cho Hồ-chí-Minh một mức sống ổn định nên năm sau đó, Hồ-chí-Minh rời Phan-Thiết vào Sài-Gòn để xuống tàu Pháp làm phụ bếp mà có đồng lương đều đặng và khá hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ-chí-Minh xuống tàu Pháp tại bến Nhà-Rồng ở Sài Gòn hoàn-toàn chỉ nhằm tìm kế sinh nhai cho bản thân và gởi tiền về nước giúp phụ thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng dịp này, Hồ-chí-Minh biết có trường thuộc địa đào tạo công chức hành-chánh cho chánh quyền thuộc địa nên vội làm đơn xin vào học để mong sau nầy « giúp ích nhà nước Pháp » . Đơn xin bị từ chối, vì không đúng theo thủ tục là người xin phải được nhà cầm quyền Pháp ở Việt-Nam giới thiệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua các văn kiện do Hồ-chí-Minh viết và khai báo ghi nhận Hồ-chí-Minh có nhiều ngày sanh khác nhau. Ngày chết năm 1969 cũng bị Đảng Cộng-Sản thay đổi : Ngài 2 tháng 09 thành ngày 3 tháng 09.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chi tiết hộ-tịch nầy đã phơi bày sự thiếu chính xác và sự dối trá đã giúp Ủy Ban Tố cáo tội ác Hồ-chí-Minh thuyết phục UNESCO không thể chấp nhận ngày 19-05 là ngày sinh của Hồ-chí-Minh. Một cơ quan văn-hóa và Khoa học của Liên-hiệp-Quốc không thể chấp nhận sự dối trá được .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đây, UNESCO bắt đầu tin những lời phản-kháng của Cộng đồng người Việt Hải Ngoại và nghi ngờ thành tích của Hồ-chí-Minh là « Nhà văn-hóa ». Bởi không ai hiểu rỏ Hồ-chí-Minh hơn người Việt-Nam và nhứt là người Việt-Nam nạn nhơn của chế độ Hồ-chí-Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là đến trước ngày 19/05/1990, ông Nguyễn-văn-Trần được mời dến UNESCO cùng với Tướng SIMON để UNESCO cho biết Quyết định của họ là không thi hành Quyết-Nghị . UNESCO giải thích là không thể hủy bỏ Quyết Nghị, bởi muốn hủy bỏ phải thông qua Đại-Hội-Đồng, với nhiều thủ tục phiền toái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp theo đó, UNESCO thông báo cho Hà-Nội biết quyết-định của UNESCO với những chi tiết như sau :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- UNESCO không tổ chức lễ 100 năm của Hồ-chí-Minh tại Paris và Hà-Nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cho Tòa Đại sứ Hà-Nội ở Paris mướn một phòng trong trụ sở UNESCO để tự tổ chức lễ Kỹ-niệm ( Hà-Nội muốn thuê 2 phòng, nhưng bị Ủy Ban Tố cáo tội ác Hồ-chí-Minh can thiệp nên sau cùng chỉ mướn được một phòng mà thôi ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- UNESCO và Chánh quyền Pháp, kể cả Thị-xả Paris không tham dự lễ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ban Tổ chức lễ ( kỹ-niệm 100 năm ) không được lợi dụng để tuyên truyền chánh trị và đề cao « Hồ-chí-Minh là Nhà văn hoá » theo tinh thần Quyết-Nghị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thiệp mời không được in hình Hồ-chí-Minh và không được ghi « lễ sinh nhật HCM là một nhà văn hoá »… mà chỉ ghi mời « tham dự buổi văn nghệ ».&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyết định không thi hành Quyết Nghị của UNESCO với những ngăn cấm đã được Văn-Chấn, tác giả bài báo của An ninh thế giới, số 177 thừa nhận nguyên văn như sau :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;« …Điển hình là một số người Việt Nam lưu vong ở Pháp, Mỹ và một số nước đã tụ tập nhau ở Paris thành lập cái gọi là « Ủy Ban chống tôn vinh Hồ-chí-Minh » ( đúng ra là Ủy Ban Tố cáo tội ác Hồ-chí-Minh ) do các tên Nguyễn-văn-Trần, Nguyễn-thừa-Thính, Chu-vũ-Hoan,…Chúng tích cực vận động một số nhân vật hữu phái trong chánh quyền các nước ký tên vào thư yêu cầu Tổng-thư-ký UNESCO hũy bỏ quyết định kỹ-niệm ngày sinh của Bác. Chúng viết bài cho các báo phản động Việt-Nam xuyên tạc, bôi nhọ cuộc đời Bác…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã sắp đến ngày kỹ-niệm, nhưng Ban lảnh đạo UNESCO vẫn chưa dứt khoát lại còn gây sức ép thuyết phục ta đồng-ý tổ chức kỹ-niệm ở bên ngoài trụ sở UNESCO với lý do nhiều ý-kiến phản-đồi,….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với thái độ kiên quyết của phía ta, lảnh đạo UNESCO không thể bác bỏ, nhưng vì họ bị nhiều sức ép nên đã đề nghị ta chấp nhận một thỏa hiệp : như không treo ảnh Bác trong hội trường, không triển lãm ảnh Bác ở hành lang UNESCO ; trong giấy mời ghi là đến xem văn nghệ,…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba ngày trước lễ kỹ-niệm, tình-hình lại không diển ra như ta mong muốn. Tổng thư ký UNESCO mời đại điện phía ta đến ggặp và yêu cầu hoãn lễ kỹ-niệm với lý-do ta không giữ đúng lời hứa vì trong giấy có in hình Bác và ghi : « Nhân kỹ-niệm 100 năm ngày sinh HCM, danh nhân thế giới,… ». Cuối cùng ta trả lời với ông Tổng thư ký là thay đổi giấy mời… Tuy nhiên, ta cho in 100 giấy mời mới (để mời người ngoại quốc ) còn giấy cũ gởi cho Việt-kiều yêu nước - Hội của Hà-Nội ) …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phần nội dung buổi lễ, ta có thay đổi chút ít. Đồng chí Đại sứ không đọc bài diển văn dài về Bác mà thay vào đó là Đồng chí Nguyễn-kinh-Tài, Đại sứ bên cạnh UNESCO, đọc bài diển văn ngắn nói về ý nghĩa lễ kỹ-niệm, đọc quyết-định của Đại-hội-đồng UNESCO về kỹ-niệm 100 năm ngày sinh của Bác. Chủ tịch Hội đồng người Việt tại Pháp ( Hội Việt kiều yêu nước ) phát biểu ý kiến về công lao của Bác đối với dân tộc và thế giới ; cuối cùng là chương trình xem văn nghệ do đoàn cải-lương trong nước phục-vụ ». ( An ninh thế giới, số 177, trang 14 ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong phần cuối, Văn-Chấn khoác lác hôm ấy có đến “ 2000 người tham dự, nhờ các võ sĩ ngăn chận những người đến phá ”. Sự thật là hôm ấy có không quá 70 người tham dự lễ do sứ quán Hà Nội tổ chức và hoàn toàn không có ai muốn đến phá và ngăn chận những Việt kiều yêu nước đến tham dự lễ của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận xét :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Buổi lễ 19/05/1990 hoàn toàn do Tòa Đại sứ Hà-Nội tại Paris tổ chức trong một căn phòng của UNESCO do họ thuê mướn ;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không có đại điện của UNESCO và Chánh quyền Pháp đến tham dự ;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Buổi lễ đã không được thực hiện đúng theo tinh thần Quyết-Nghị “ Hồ-chí-Minh là một danh nhân thế-giới ” mà chỉ là một buổi văn-nghệ bình thường ( Đại sứ Phạm-Bình của Hà-Nội không được quyền đọc diển văn và không được quyền nói về Hồ-chí-Minh như là một danh-nhân ) ;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đảng Cộng-Sản và Hà-Nội đã không biết lấy làm xấu hổ về những hành động lật lộng và gian trá của mình đối với một cơ quan văn-hóa Quốc-tế ( vụ tráo trở thiệp mời ) mà lại đề cao đó như là thành tích thắng-lợi .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều thiếu xót đáng tiếc của Ủy Ban Tố cáo tội ác Hồ-chí-Minh là đã không quảng bá sâu rộng thành quả tranh đấu là “ UNESCO không thi hành Quyết nghị ”. Bởi nghĩ đã thắng lợi như vậy là đũ rồi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó mà 10 năm sau, Hà-Nội mới dám lên tiếng khoe thành tích “ bảo vệ ” lễ kỹ niệm 100 năm ngày sinh của Hồ-chí-Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn đông A&lt;br /&gt;(môt thành Viên của Ủy Ban tố cáo tội ác Hồ-chí-Minh)&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;TỔ CHỨC UNESCO KHÔNG VINH DANH HỒ CHÍ MINH &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Trần Gia Phụng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tài liệu được đưa lên Internet vào cuối tháng 5-2005 của tiến sĩ Phan Văn Song, hiện cư ngụ tại Paris, thì vào năm 1987, do sự vận động của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và những thành phần thiên tả trong UNESCO (Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc), ông Hồ Chí Minh(1890-1969) được đề cử vào “Danh sách danh nhân văn hóa thế giới” của tổ chức UNESCO, nhân dịp kỷ niệm một trăm năm sinh niên nhà chính trị nầy (1990). Lúc đó, Tổng giám đốc UNESCO là ông M’Bow, người Phi Châu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyết định đề cử Hồ Chí Minh vào “Danh sách danh nhân văn hóa thế giới” bị cộng đồng người Việt hải ngoại phản đối khắp nơi trên thế giới. Riêng tại Paris, nơi đặt trụ sở của UNESCO, Uỷ Ban Tố Cáo Tội Ác Hồ Chí Minh được thành lập, do ông Nguyễn Văn Trần làm Tổng thư ký. Uỷ ban nầy đã hoạt động tích cực như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1) Vận động người Việt và báo chí Việt ngữ ở hải ngoại (Bắc Mỹ, Úc Châu, Âu Châu, Nhật Bản) viết thư cho UNESCO vạch trần tội ác của Hồ Chí Minh và chế độ cộng sản trong nước, đồng thời phản đối việc đề cử Hồ Chí Minh vào danh sách danh nhân văn hóa thế giới. Ý kiến phản đối lên đến khoảng 20,000 thư, đều được Giám đốc phụ trách vùng Đông Nam Á của UNESCO chuyển cho Đại diện của Hà Nội tại UNESCO. Ngoài ra, có người còn viết sách tố cáo ông Hồ đã ăn cắp thơ (đạo thơ) của người khác làm thơ của mình trong sách Ngục trung nhật ký (Nhật ký trong tù). (Lê Hữu Mục, Hồ Chí Minh không phải là tác giả “Ngục trung nhật ký”, Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, Canada, 1990.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2) Liên lạc và kêu gọi Uỷ Ban Tương Trợ Việt-Miên-Lào và Hội Cựu Chiến Binh Đông Dương lên tiếng tố cáo Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam đã vi phạm nhân quyền đối với tù binh Pháp sau chiến tranh Đông Dương. 3) Liên hệ với Thị xã Paris và một số dân biểu, nghị sĩ Pháp để đề nghị họ đưa vấn đề ra trước Quốc hội Pháp, nhắm yêu cầu chính phủ Pháp có ý kiến với UNESCO về đề nghị vinh danh HCM, vì trụ sở của tổ chức nầy đặt tại Paris.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong lúc cuộc vận động đang diễn tiến, thì vào cuối thập niên 80, có ba sự kiện quan trọng xảy ra:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1) Trong nội bộ UNESCO, ông tổng thư ký M’Bow, thôi giữ chức tổng giám đốc, và ông Frédéric Mayer, người Tây Ban Nha đắc cử chức Tổng giám đốc. Ông Mayer không ủng hộ nhóm thiên tả, và không ủng hộ việc đề cử Hồ Chí Minh vào “Danh sách danh nhân văn hóa thế giới”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2) Tại Việt Nam, số người vượt biên càng ngày càng cao. Từ năm 1975 đến năm 1989 (trước thời điểm Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc ra lệnh khóa sổ các trại tỵ nạn, không nhận người vượt biên), số người vượt biên đến được nơi tạm dung lên đến khoảng 900,000 người, không kể số người tử nạn trên đường vượt biên.(theo thống kê do Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc đưa ra năm 2000, được nhà báo Giao Chỉ ghi lại trong bài “Lịch sử 30 năm định cư tỵ nạn 1975-2005”, nhật báo Người Việt Online, ngày 1-4-2005.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3) Các nước cộng sản Đông Âu bắt đầu lung lay và sụp đổ từ cuối năm 1989.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc vận động của Uỷ Ban Tố Cáo Tội Ác Hồ Chí Minh, phản ứng của Cộng đồng người Việt khắp thế giới, và ba sự kiện trên đây đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến UNESCO và cuối cùng UNESCO quyết định không thi hành việc đề cử Hồ Chí Minh vào “Danh sách danh nhân văn hóa thế giới”. UNESCO cũng thông báo cho nhà cầm quyền Hà Nội biết, đại để như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- UNESCO không tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm sinh niên của Hồ Chí Minh tại Paris, cũng thư tại Hà Nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thuận cho Tòa Đại sứ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ở Paris thuê một phòng tại trụ sở UNESCO để tự tổ chức, nhưng UNESCO không cử đại diện tham dự lễ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trong buổi lễ, ban Tổ chức không được tuyên truyền rằng UNESCO đã đề cao Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới, không được treo ảnh Hồ Chí Minh trong hội trường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thiệp mời chỉ được ghi là “tham dự buổi văn nghệ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy UNESCO quy định như vậy, nhưng theo cung cách cộng sản, tòa Đại sứ CHXHCNVN vẫn lén lút làm giấy mời có nội dung vinh danh Hồ Chí Minh để gởi cho người Việt, còn in 100 giấy mời chính thức đề là “tham dự buổi văn nghệ” để gởi người ngoại quốc, nhắm tránh bị UNESCO khiển trách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc nói chuyện trước Cộng đồng Việt Nam tại Montreal, vào ngày Chủ nhật 25-4-2004, bác sĩ Nguyễn Ngọc Qùy, một nhà hoạt động chính trị kỳ cựu tại Paris, đã cho biết rằng sau khi UNESCO quyết định như trên, để vớt vát, tòa Đại sứ CHXHCNVN tại Paris đã thuê một phòng tại trụ sở UNESCO ở Paris để tổ chức buổi trình diễn văn nghệ vào ngày 12-5-1989, đúng một tuần lễ trước sinh nhật của Hồ Chí Minh. Trong buổi trình diễn văn nghệ nầy, có khoảng 70 người hiện diện, bao gồm cả ban tổ chức và nhóm “Việt kiều Yêu nước” là tổ chức do CSVN lập ra. UNESCO và Pháp không cử đại diện đến dự. Chỉ có hai nước gởi người đến tham dự là Cambodia và Lào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong buổi trình diễn văn nghệ nầy, ông Đại sứ CHXHCNVN tại Pháp là Phạm Bình không đọc diễn văn, mà chỉ có ông Nguyễn Kinh Tài, đại diện CHXHCNVN tại UNESCO đọc bài viết ngắn về ý nghĩa buổi lễ, ca tụng sự nghiệp của Hồ Chí Minh, nhưng theo đúng tinh thần quyết định sau cùng của UNESCO, là không đề cập gì đến vấn đề danh nhân văn hóa thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong lúc đó, trong khi phí CSVN đang trình diễn văn nghệ, thì phái đoàn của Uỷ Ban Quốc Tế Trần Văn Bá do ông Trần Văn Tòng, Chủ tịch UBQTTVB, cùng với các học giả Olivier Todd, Jean Francois Revel, thành viên sáng lập UBQTTVB và bà Anne Marie Goussard, Tổng thư ký Hội Quốc tế Nhân quyền, đến gặp ban Giám đốc UNESCO để hỏi rõ mục đích và ý nghĩa của buổi sinh hoạt văn nghệ nầy tại một phòng họp của UNESCO.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại diện UNESCO xác nhận với phái đoàn Uỷ ban Quốc tế Trần Văn Bá rằng, đây là buổi văn nghệ do Tòa Đại sứ CHXHCNVN tổ chức, chứ không phải là lễ vinh danh Hồ Chí Minh của UNESCO. Sau khi ban Giám đốc UNESCO xác nhận như trên, trong cuộc họp của Uỷ ban Quốc tế Trần Văn Bá tại trung tâm Maubert Mutualité (Paris 5ème) vào lúc 6 giờ chiều cùng ngày 12-5-1989, ông Olivier Todd đã lên diễn đàn tường trình lại cuộc tiếp xúc với Ban Giám đốc UNESCO. Trong khi tường trình, ít nhất ông Olivier Todd đã hai lần nói rõ rằng Ban Giám đốc UNESCO xác nhận rằng UNESCO không tổ chức vinh danh Hồ Chí Minh, và cũng cho biết buổi trình diễn văn nghệ nhân kỷ niệm một trăm năm sinh niên Hồ Chí Minh vào chiều hôm đó, là do sáng kiến của Tòa Đại sứ CHXHCNVN mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự kiện UNESCO không tổ chức lễ vinh danh Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới là thành quả của những vận động của cộng đồng Việt Nam hải ngoại và nhất là Uỷ Ban Tố Cáo Tội Ác Hồ Chí Minh tại Paris. Điều nầy cho thấy cộng đồng người Việt hải ngoại là một đối lực chính trị quan trọng đối với chế độ cộng sản hiện nay ở trong nước. Chỉ tiếc là sau khi thành công trong việc vận động UNESCO không thi hành việc vinh danh Hồ Chí Minh, cộng đồng người Việt hải ngoại và Uỷ Ban Tố Cáo Tội Ác Hồ Chí Minh không trình thuật toàn bộ nội vụ và kết quả, thật rõ ràng và thật rộng rãi trên khắp thế giới, để tránh việc tuyên truyền mờ ám và đánh lận con đen của CSVN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như thế, tổ chức UNESCO chưa bao giờ vinh danh Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới. Đó là sự thật của câu chuyện được các người tham dự tại chỗ kể lại. Nếu ai chưa tin, thì có thể liên lạc thẳng với những người trong cuộc, đã từng chứng kiến tại chỗ việc nầy, hiện còn sống ở Paris để hỏi cho rõ. Ngoài ra, hồ sơ của UNESCO vẫn còn đó, rộng mở cho tất cả những nhà nghiên cứu, kể cả những nhà nghiên cứu của CHXHCNVN. Thời đại nầy là thời đại khoa học kỹ thuật thông tin tiến bộ, mọi dữ kiện đều được ghi nhận cụ thể, nên mọi người có thể sưu tra dễ dàng trong các văn khố, nhất là những nguồn tin không thuộc loại bí mật quốc gia như việc vinh danh một nhà hoạt động chính trị, chẳng cần gì phải để thời hạn lâu ngày mới công bố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói thêm cho rõ: Nếu UNESCO quả thật có vinh danh ông Hồ Chí Minh, thì phải có văn bản vinh danh cụ thể, chứ không phải bằng lời nói suông. Trong trường hợp đó, chắc chắn nhà nước CHXHCNVN sẽ tổ chức lễ tiếp nhận văn bản nầy rất long trọng, chứ không im tiếng như lâu nay, và chắc chắn nhà cầm quyền CHXHCNVN sẽ làm ảnh sao (photocopy) văn bản nầy, công bố lên khắp mạng lưới thông tin toàn cầu để thu phục lòng người khắp trên thế giới. Hơn nữa, ảnh sao nầy sẽ được treo khắp hang cùng ngõ hẻm tại Việt Nam, kể cả bắt treo kèm với hình ông Hồ tại nhà của mỗi người dân. Người Việt Nam còn nhớ rõ, mỗi khi một di tích ở Việt Nam được UNESCO thừa nhận là di sản văn hóa thế giới như Mỹ Sơn (Quảng Nam), cổ thành Huế, Vịnh Hạ Long..., nhà nước CHXHCNVN đã làm lễ đón nhận sắc bằng của UNESCO ồn ào cờ trống suốt cả tháng trời, quảng cáo khắp thế giới, huống gì là chuyện ông Hồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TRẦN GIA PHỤNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Toronto, Canada)&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;UNESCO’S RESOLUTION ON THE CELEBRATION OF THE BIRTH CENTENARY OF PRESIDENT HO CHI MINH&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;UNESCO và Hồ Chí Minh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TTV: Bài viết dưới đây trích từ cuốn sách San sẻ tình yêu thương, viết riêng cho tuổi trẻ trong và ngoài nước của nhà báo Bùi Tín, sẽ ra mắt bạn đọc tháng 9 này. Đoạn này là trả lời bạn Phương Nam hỏi nhà báo Bùi Tín khi còn ở Úc, nay ông trả lời chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế còn việc UNESCO suy tôn Hồ Chí Minh là "Danh nhân Văn hoá Thế giới" thì thế nào ? Người bảo có, người bảo không, sự thật là thế nào? Tôi từng dự lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Hội trường Ba đình Hànội vào ngày 19-5-1990, có một số bạn bè quốc tế dự đến từ Liên xô, Trung quốc, Cu-ba, Bắc Triều tiên, Lào, Cam-bốt, Pháp, Anh, Angiêri… Tôi gặp ông A.Patti (người Mỹ, trong tổ chức tình báo OSS từng có mặt ở Việt Bắc và Hànội hồi cách mạng tháng Tám 1945) tại đây; có ông R.Chandra, người Ấn độ, nguyên trước kia là chủ tịch Hội đồng Hoà bình thế giới dự. Không có đại diện nào của UNESCO. Và cũng không ở đâu UNESCO đứng ra tổ chức lễ kỷ niệm cả. Để trả lời bạn Phương Nam hỏi, tôi đã đến hỏi tại trụ sở chính của UNESCO ở Paris. Đầu đuôi là thế này. UNESCO có nếp làm việc: nhân kỷ niệm ngày sinh những nhân vật nổi bật của các nước thành viên vào những năm chẵn thứ một trăm (năm sinh lần thứ 1, 2, 3 , 4 hay 5 trăm năm ) thì các nước gửi đề nghị đến UNESCO, UNESCO ghi nhận, xem xét và khuyến cáo các nước thành viên tham gia và Chủ tịch UNESCO có thể ủng hộ, hỗ trợ các nước ấy nếu cần. Vì đây là tổ chức về giáo dục, khoa học và văn hoá nên người được đề nghị phải có hoạt động nổi bật về 1 trong 3 mặt này. Cuộc họp của Đại hội đồng UNESCO lần thứ 24 từ ngày 20/10 đến 20/11/1987 tại Paris xét thư đề ngày 14-7-1987 của bộ trưởng Võ Đông Giang, chủ tịch UNESCO của Việt nam, thông báo rằng Việt nam sẽ tổ chức trọng thể kỷ niệm ngày sinh lần thứ một trăm của Chủ tịch Hồ Chí Minh vào dịp 19-5-1990 , chủ tịch Hồ Chí Minh còn là "nhà văn hoá xuất săc của Việt nam"; cuộc họp quyết nghị: - ghi nhận (noter) thông báo của Việt nam; - khuyến cáo ( recommander) các nước hội viên tham gia kỷ niệm; - yêu cầu (prier) Ngài Tổng giám đốc UNESCO ủng hộ (soutenir) việc kỷ niệm, nhất là ở Việt nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cùng trong phiên họp này, UNESCO ghi nhận đề nghị của Liên xô kỷ niệm lần thứ một trăm ngày sinh của "nhà văn và nhà giáo dục lớn" Semionovitch Makarenko ; ghi nhận đề nghị của Cộng hoà liên bang Đức về kỷ niệm lần thứ 500 ngày sinh của nhà "tiên tri cấp tiến" (prédicateur progressiste) Thomas Mùnzer ; ghi nhận đề nghị của Thái lan về kỷ niệm lần thứ 1 trăm ngày sinh của nhà phê bình văn học uyên bác Phya Anuman Rajadhon; và cuối cùng là đề nghị của Thổ nhĩ kỳ (Turquie) về kỷ niệm 4 trăm năm ngày sinh của "nhà kiến trúc kiệt xuất" Sinan, từng xây dựng nhà thờ Hồi giáo kỳ vỹ Suleymaniye giữa thủ đô Istanbul cùng nhiều công trình ở vùng Balkan và các nước Ả-rập, đều vào dịp 1990.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng sau đó, một số thư từ, kiến nghị, bài báo gửi đến UNESCO phản đối mạnh mẽ quyết định này, suốt cả năm 1988, 1989 và đầu năm 1990, nêu bật sự kiện thuyền nhân và trại cải tạo, của chính những người trong cuộc với phim ảnh kèm theo, nêu rõ bản chất chế độ đàn áp tàn bạo do ông Hồ chí Minh lập nên, một chế độ phi nhân - phản văn hoá. UNESCO còn tiếp hàng chục đoàn đại biểu từ Pháp, Mỹ, Anh chống đối việc UNESCO dính vào một việc không được dư luận tán đồng. Thế là ông chủ tịch UNESCO quyết định lờ đi, không tham gia việc kỷ niệm để bảo toàn uy tín tổ chức quốc tế này. Còn chính phủ Việt nam làm gì thì tuỳ họ. Vì chưa đến cuộc họp sau nên vấn đề này không đưa ra Đại hội đồng UNESCO. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trước ngày kỷ niệm 19-5-1990, 2 sự kiện dồn đến. Bức tường Berlin đổ sập; một loạt chế độ cộng sản Đông Âu tan biến. Hànội mất một loạt đồng minh. Tổng giám đốc UNESCO Amadou M’Bow người châu Phi bê bối về tài chính bị thay thế bởi ông Frederico Leillor người Tây ban nha; ông này ra hẳn chủ trương: UNESCO không tổ chức cũng không tham dự một hình thức nào kỷ niệm ông Hồ; ông cũng nói rõ : không có khoản tiền nào của UNESCO để chi cho việc này nữa. Đến ngày kỷ niệm, Sứ quán Việt nam ở Paris vất vả chạy vạy thuê một phòng nhỏ ở trụ sở UNESCO để vớt vát thể diện. Ban quản trị trụ sở UNESCO còn giao hẹn không được treo ảnh và apphích ngoài hành lang, giấy mời chỉ được ghi là dự một tối văn nghệ. Giấy mời của sứ quán in hình trụ sở UNESCO làm nền bị Văn phòng UNESCO phản đối là ‘’không được phép, không nghiêm chỉnh ‘’(incorrect) phải huỷ. Một đoàn múa rối nước từ Hànội sang biểu diễn; cuộc kỷ niệm dự định vài trăm, chỉ có dưới một trăm người Việt của sứ quán và Hội Việt kiều "yêu nước" cùng mươi người của đảng CS Pháp. Đầu đuôi câu chuyện là thế. Cái gọi là "Bác Hồ chúng ta được UNESCO của Liên Hợp Quốc ra nghị quyết tuyên dương, công nhận là anh hùng dân tộc và danh nhân văn hoá thế giới, và UNESCO tổ chức long trọng lễ kỷ niệm" hoá ra là thế . Cần rõ ràng, minh bạch như thế.&lt;br /&gt;http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=comments&amp;sid=1163&amp;tid=70689&amp;mode=nested&amp;order=&amp;thold=&lt;br /&gt;&lt;hr&gt;&lt;br /&gt;- Tài liệu của Unesco liên quan đến việc CHXHCNVN và các nước XHCN "anh em" &lt;u&gt;đề nghị &lt;/u&gt;Unesco vinh danh HCM. Unesco đã không chấp nhận, không chi tiền đài thọ và không đứng ra tổ chức vinh danh HCM nhân dịp "kỷ niệm 100 ngày sinh" của HCM, và ra chỉ thị cấm đoán Sứ quán CHXHCNVN nhân danh l'Unesco "làm việc vinh danh bất chính này" tại trụ sở Unesco, ...:  (xem tài liệu trên)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="UNESCO" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/UNESCO"&gt;UNESCO&lt;/a&gt;, &lt;a class="external text" title="http://unesdoc.unesco.org/images/0007/000769/076995E.pdf" href="http://unesdoc.unesco.org/images/0007/000769/076995E.pdf" rel="nofollow"&gt;Records of the General Conference, 20 October to 20 November 1987&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_PV-HfqRpuqs/Rsf1bzb0ulI/AAAAAAAAAaQ/c8TIXNXodDY/s320/hcmunesco.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;Địa chỉ Unesco để liên hệ, kiểm tra trực tiếp:&lt;br /&gt;Service des archives et de la gestion des dossiers de l'UNESCO&lt;br /&gt;7, place de Fontenoy, 75352 Paris - France&lt;br /&gt;Tél.: 00 33.1.45.68.19.50/55 ;&lt;br /&gt;E-mail : &lt;a href="mailto:j.boel@unesco.org"&gt;j.boel@unesco.org&lt;/a&gt;  ; &lt;a href="mailto:bpiweb@unesco.org"&gt;bpiweb@unesco.org&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Horaires d'ouverture :&lt;br /&gt;Jeudi et vendredi de 14h à 18 h sans rendez-vous préalable.&lt;br /&gt;Sur rendez-vous du lundi au vendredi de 9h à 12h30 et de 14h à 18h.&lt;br /&gt;Fermé les jours fériés français&lt;br /&gt;---&lt;br /&gt;Bạn có thể gởi trực tiếp mail đến Unesco để hỏi, đại để như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cher  Monsieur le Directeur de l'Unesco,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Afin d'éclairer la vérité, je vous prie de bien vouloir me faire parvenir la &lt;u&gt;liste des grand-homme culturels reconnus officiellement par l'Unesco depuis sa fondation&lt;/u&gt;, ainsi le lien (link) lié à cet article de l'Unesco.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;En effet, j'aimerais savoir concrètement la référence de la resolution de l'Unesco, si elle l'existe,  qui reconnait officiellement le président Ho Chi Minh comme grand-homme culturel, en précisant que l'Unesco a officiellement organisé, financé des manifestations de son centième anniversière à Paris, au Vietnam et dans certains autres pays en 1990, ... etc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Veuillez, agréer cher Monsieur le directeur, l'expression de mes salutations distinguées.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;signe&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-5615213463067347378?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/5615213463067347378/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=5615213463067347378' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/5615213463067347378'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/5615213463067347378'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/unesco-khng-ra-quyt-ngh-h-ch-minh-l-nh.html' title='UNESCO không ra quyết-nghị «Hồ-chí-Minh là nhà văn-hoá»'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_PV-HfqRpuqs/Rsf1bzb0ulI/AAAAAAAAAaQ/c8TIXNXodDY/s72-c/hcmunesco.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-3941071332860582451</id><published>2007-11-13T00:16:00.000+01:00</published><updated>2007-11-13T20:57:34.393+01:00</updated><title type='text'>Cảm nhận của giới trẻ ngày nay về lãnh tụ Hồ Chí Minh</title><content type='html'>(phần 2)&lt;br /&gt;2007.06.06&lt;br /&gt;Trà Mi, phóng viên đài RFA&lt;br /&gt;Kính chào quý vị và các bạn đang đến với chuyên mục “Diễn đàn bạn trẻ”, nhịp cầu thảo luận-giao lưu của thanh niên trong và ngoài nước, phát thanh sáng thứ tư hàng tuần.&lt;br /&gt;&lt;a title="Youth Debate The Differences Between History Lessons Taught In Vietnam And Reality (Cont.)" onclick="var newWin = window.open('http://www.rfa.org/service/audio_popup.html?file=http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/06/06/vyouth060507p.mp3', '_new'); newWin.focus(true); return false;" href="http://www.rfa.org/service/audio_popup.html" lid="Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này"&gt;Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="Youth Debate The Differences Between History Lessons Taught In Vietnam And Reality (Cont.)" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/06/06/vyouth060507p.mp3" lid="Tải xuống để nghe" fn="vyouth060507p.mp3"&gt;Tải xuống để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.rfa.org/vietnamese/chuyenmuc/YouthForum/2007/05/18/BuiTinHCM200.jpg"&gt;&lt;br /&gt;Ông Hồ Chí Minh, ông Bùi Bằng Đoàn (thân phụ ông Bùi Tín) trưởng ban Thường Trực Quốc Hội và tướng Võ Nguyên Giáp tại lễ phong quân hàm Đại tướng cho ông Giáp - Việt Bắc - 1948. Hình của ông Bùi Tín.&lt;br /&gt;Với đề tài “Cảm nhận của giới trẻ ngày nay về lãnh tụ Hồ Chí Minh” phát sóng kỳ đầu tiên vào hạ tuần tháng năm vừa qua nhân dịp 117 năm kỷ niệm ngày sinh Hồ Chủ tịch, cuộc thảo luận giữa các bạn trẻ trong và ngoài nước bỗng trở thành tranh luận sôi nổi, không chỉ xoay quanh cảm nghĩ về nhà Cách Mạng Hồ Chí Minh, mà còn bàn về cả các sự kiện lịch sử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với những tư tưởng khác biệt giữa 3 sinh viên tìm hiểu lịch sử qua sách vở, tư liệu trong nước là Trang ở Bình Thuận, Phương từ Quảng Ngãi, Thanh ở Nghệ An với 2 bạn có điều kiện tiếp cận với các nguồn thông tin đa chiều, tự do, rộng lớn từ thế giới bên ngoài, là Thanh, một thanh niên đã tốt nghiệp đại học hiện đang làm việc tại miền Nam và Hồng, vừa qua Mỹ du học được 1 năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc hội luận tiến triển ra sao? Quan điểm phía nào sẽ dành ưu thế và thuyết phục hơn? Mời quý vị theo dõi tiếp trong chương trình hôm nay:&lt;br /&gt;Trà Mi: Trong những cuộc thảo luận vừa qua, ý kiến của các bạn có rất nhiều sự khác biệt nên chúng ta đã đi khá xa với chủ đề ban đầu nói về “Cảm nghĩ của thanh niên với nhà lãnh đạo Hồ Chí Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanh: Nhưng mà chị ơi những cái đó thực chất có liên hệ đến HCM chứ không phải không, tại vì ông Hồ đã mang chủ nghĩa Mác-Lênin vào Việt Nam.&lt;br /&gt;Sinh viên Phương: Anh Thanh cho em ngắt lời tí. Em cảm thấy mình đã đi quá xa với chủ đề chị Trà Mi đưa ra ban đầu xung quanh cảm nhận về Chủ tịch HCM. Bạn Hồng đưa ra ý kiến rằng có rất nhiều thông tin nói về bác không tốt, và bạn ấy cũng đồng ý với những nguồn thông tin như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bọn mình nói rằng mình vẫn luôn xem HCM là một nhân vật vĩ đại và luôn tôn thờ chủ tịch HCM, vị cha già của dân tộc mà bọn mình rất kính yêu. Cuộc thảo luận của mình đã đi quá xa, từ Cải cách ruộng đất đến vượt biên. Nói chung mình đưa ra ý kiến như thế này.&lt;br /&gt;Mình đã yêu chuộng chủ tịch HCM thì mình cảm nhận và học được là HCM là một người sáng suốt, những chính sách của bác thì luôn đúng đắn. Còn việc thực hiện nó có nhiều thiếu sót và sai lầm là do những người cấp dưới người ta thực hiện không đúng. Khi nhận ra sai lầm đó thì đã có những sửa đổi và đã thực hiện tốt hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thần thoại hoá nhân vật?&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Trà Mi: Đó là những ý kiến Trang, Thanh, và Phương đã đưa ra. Trước những ý kiến của các bạn như vậy, mình có một câu hỏi như thế này hiện nay đã xuất hiện nhiều nguồn tin kèm theo những bằng chứng từ những người vốn trước đây rất thân cận với HCM, chứng minh rằng những tài liệu và sử sách viết về nhân vật này tại Việt Nam lâu nay có nhiều điều hư cấu, huyền thoại hoá, thần thoại hoá nhân vật này. Ý kiến của các bạn ra sao?&lt;br /&gt;Các bạn có nghĩ rằng những gì trong sách vở nhà trường ít nhiều mang tính sùng bái cá nhân HCM hay không?&lt;br /&gt;Du sinh Hồng: Con người không có ai hoàn hảo, nhưng những gì viết về HCM đều là hoàn hảo cho nên mình cảm thấy là chuyện đó không thể nào xảy ra. Các bạn nói rằng những gì xảy ra trong cuộc cải cách ruộng đất năm 1954 không hề liên quan đến bác, và những chính sách bác đưa ra đều đúng, thì tại sao lại có rất nhiều người chết trong cuộc cải cách này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiệp định Geneve mà các bạn được học có thật sự đúng sự thật hay không. Sau hiệp định này, bác vẫn để lại người trong miền Nam để có thể lay chuyển cuộc trưng cầu dân ý. Đó có phải là các chính sách của bác đưa ra hay không? Có phải là chính sách nào của bác đưa ra cũng đúng đắn như các bạn nói hay không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Mời ý kiến của các bạn khác.&lt;br /&gt;Sinh viên Thanh: Theo mình, tất nhiên khi người ta đã hâm mộ một ai đó rồi thì người ta thường đưa ra ý kiến chủ quan, và tất nhiên là có thần tượng hoá lên một chút, nhưng thần tượng hoá cũng phải dựa trên những điều có thật. Mình nghĩ sách vở nói về bác dĩ nhiên là dựa vào thực tế rồi mới thần tượng hoá lên đôi chút, đôi khi cũng hơi nói quá.&lt;br /&gt;Trà Mi: Và điều này ảnh hưởng đến niềm tin nơi thế hệ trẻ ra sao? Một nhân vật lịch sử, một sự kiện lịch sử mà lại được thần thoại hoá lên như vậy thì còn mang tính xác thực, trung thực của lịch sử hay không? Nó có ảnh hưởng đến lòng tin của các bạn trẻ nhất là đối với các nhân vật lãnh đạo hay không?&lt;br /&gt;Sinh viên Trang: Mình cho rằng những sự thật người ta thần thoại hoá lên thì cũng không quá đáng lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanh: Chính sự thần tượng hoá như vậy dẫn đến rất nhiều tai hại. Thứ nhất, mình sẽ không có sự hiểu biết khách quan, không thấy được con người thật. Mình thần thánh hoá thì lấy gì còn sự thật? Sự thật đã bị che mất rồi. Người ta đã nói là phân nửa của sự thật cũng không phải là sự thật.&lt;br /&gt;Cho nên, những điều mình biết trở thành sai. Nó sai mà mình cứ chấp nhận nó một cách mù quáng như vậy mà không hề đặt dấu chấm hỏi thì óc suy luận của mình sẽ ngày càng bị cùn đi. Việc này rất tai hại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nghĩ gì về con người, cuộc đời và sự nghiệp của ông Hồ Chí Minh? Hãy gửi đến Ban Việt Ngữ ý kiến của bạn. email: &lt;a href="mailto:vietweb@rfa.org" lid="vietweb@rfa.org"&gt;vietweb@rfa.org&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hiểu biết của mình mà mình chỉ biết chấp nhận những cách suy nghĩ của người khác mà không hề có động não thì đó rõ ràng không phải là phương pháp tìm đến chân lý. Một ví dụ nhỏ, trong sách sử ghi lại bác chết ngày 3/9/1969, theo các bạn điều này đúng hay không?&lt;br /&gt;Du sinh Hồng: Mình nghĩ là bác chết ngày 2/9.&lt;br /&gt;Sinh viên Thanh: Ngày bác chết chính xác là 2/9 mà do ngày đó là ngày quốc khánh, ngày vui của dân tộc thì không thể báo một tin buồn cho nên đảng ta mới chủ trương là dấu tin buồn đó lùi lại một ngày sau ngày quốc khánh. Nhiều năm sau, nhà nước ta đã thay đổi lại và công bố ngày mất thật của bác là 2/9.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng đến năm nào điều đó mới được sửa lại? Cho đến năm 1989 vẫn chưa được sửa lại. Thế có lý do gì mà mãi đến năm 1989 vẫn chưa sửa? Thứ hai, như vậy rõ ràng những gì đảng đưa ra không phải là chính xác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này khẳng định là đảng có thể thay đổi bất cứ cái gì trong lịch sử, ngay cả ngày chết của lãnh tụ mà vẫn có khả năng sửa được huống chi những cái khác không sửa được? Có thiếu gì những điều khác đảng cũng cho là bất lợi, đảng cũng dấu đi, thế là bây giờ bạn cũng không biết. Bạn có chắc gì không có những điều đó không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đảng cộng sản Việt Nam&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Sinh viên Phương: Những điều tốt của đảng đảng có ghi trong sách vở, mình có được học. Còn những điều xấu thì mình cũng đều biết hết. Nói chung mình không biết hết, nhưng có biết sơ qua về một số sai lầm của đảng sau 1954 khi đất nước bước qua thời kỳ xã hội chủ nghĩa, và cách mạng thắng lợi sau 1975 nữa.&lt;br /&gt;Mình biết là đảng có mắc một số sai lầm trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội, những điều đó mình cũng họ được trong sách vở. Thế thì không thể nói là đảng dấu những sai lầm của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanh: Thế bây giờ cho mình hỏi một chuyện, theo bạn kinh tế thị trường theo xã hội chủ nghĩa là đúng hay không?&lt;br /&gt;Sinh viên Phương: Nền kinh tế phát triển cần có sự quản lý của nhà nước mà nhà nước đó đang hướng tới xã hội chủ nghĩa. Nếu như nhà nước không quản lý nền kinh tế đó mà để cho nó phát triển thành tư bản thì liệu rằng nền kinh tế đó nó có phát triển không? Tình hình đất nước có ổn định không?&lt;br /&gt;Thanh: Thế nếu bây giờ áp dụng nền kinh tế tập trung thay vì kinh tế thị trường có sai hay không.&lt;br /&gt;Sinh viên Thanh: Bây giờ xã hội đang phát triển, bạn đem cái chế độ quá cũ áp dụng vào hiện tại này thì làm sao phù hợp ?&lt;br /&gt;Thanh: Như vậy theo bạn, bây giờ kinh tế thị trường mới là hướng đi đúng, phải không?&lt;br /&gt;Sinh viên Thanh: Đúng, từ năm 1975-1986 quan liêu bao cấp, người ta đã nhận thấy sai lầm đó và đã chỉnh đốn lại để đi theo con đường hiện tại.&lt;br /&gt;Thanh: Mà theo kinh tế thị trường thì bạn phải chấp nhận có hoạt động của tư nhân, đúng không?&lt;br /&gt;Sinh viên Trang: Chấp nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chủ nghĩa xã hội&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Thanh: Thế thì bao nhiêu năm trên ghế nhà trường học về kinh tế chính trị Mác-Lênin, có bao giờ các bạn thấy trong đó có nhắc tới việc chấp nhận thành phần kinh tế tư nhân trong chế độ xã hội chủ nghĩa không? Sách vở nói rằng khi người vô sản dành được chính quyền thì phải thiết lập giai cấp chuyên chính vô sản, xoá sạch giai cấp bóc lột, chỉ còn lại giai cấp công-nông trong xã hội thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là trụ cột của chủ nghĩa cộng sản: phải đàn áp tất cả giai cấp khác, trong đó giai cấp tư bản là giai cấp bóc lột cần phải xoá bỏ, và mình còn lớn tiếng hô hào là phải đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản cơ mà. Ngay sau 1975 lập tức đánh tư bản, mình không cho hoạt động kinh tế tư nhân cơ mà. Đó không phải là quan điểm của Việt Nam thôi mà đó là chủ nghĩa Mác-Lê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sinh viên Trang: Bạn đã hiểu sai về chủ nghĩa xã hội rồi, ở đây không phải là xoá bỏ hay đào mồ chôn giai cấp tư bản.&lt;br /&gt;Thanh: Sai. Bạn nói vậy là nói ngược rồi. Bây giờ bạn cứ coi lại sách vở về chủ nghĩa Mác-Lê, học lại kinh tế chính trị Mác-Lê, chủ nghĩa di vật biện chứng sẽ thấy rõ ràng xây dựng nền chuyên chính vô sản, xoá bỏ giai cấp bóc lột. Và điều đó Việt Nam đã từng thi hành sau 1975 mà.&lt;br /&gt;Sinh viên Thanh: Bây giờ bạn phủ nhận là đảng đưa ra những đường lối đó, bạn cho là sai hay sao?&lt;br /&gt;Thanh: Cái mình phủ nhận ở đây chính là ..&lt;br /&gt;Sinh viên Thanh: Bạn phải khẳng định rõ chế độ tập trung quan liêu bao cấp hồi đó có thoả đáng hay không? Nếu mình vẫn giữ vậy thì nền kinh tế có phát triển như hôm nay không?&lt;br /&gt;Thanh: Vậy tại sao đảng không nhìn thấy cái đó sớm hơn cho dân được nhờ?&lt;br /&gt;Sinh viên Thanh: Sớm hơn thì hoàn cảnh lúc bấy giờ Việt Nam vẫn còn nghèo về điều kiện vật chất.&lt;br /&gt;Thanh: Vô lý. Mình thấy vô lý chỗ này là tại sao ta tiến hành cuộc chiến tranh đó là vì muốn xoá bỏ chủ nghĩa tư bản ở miền Nam. Chính miền Nam lúc đó đã theo chủ nghĩa tư bản, kinh tế thị trường, lúc đó tư nhân được quyền hoạt động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao ta vô ta phá hết rồi mãi mười mấy năm sau lại quay lại theo kinh tế thị trường? Đó là sự sai lầm hay là phát minh gì đây? Trên thế giới này kinh tế thị trường có phải là cái do cộng sản phát minh không? Chưa bao giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sinh viên Phương: Mình thừa nhận những ý kiến của bạn rất đúng nhưng việc bạn nói sao không nhận ra sai lầm sớm thì mình đã nói là do hoàn cảnh đất nước mới thoát khỏi chiến tranh, do điểm xuất phát thấp nên chưa nhận ra sai lầm.&lt;br /&gt;Đến 1986 khi đổi mới thì mình đã kịp nhận ra sai lầm và từ đó mình đã đổi mới. Thì bạn phải thừa nhận là những chính sách sau năm 1986 là đổi mới chứ. Bây giờ thực sự nó đang đem lại hiệu quả cho Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanh: Mình nghĩ đó không có gì là đổi mới cả, mà cái đó phải nói đúng là để lại như cũ tại vì trước 1975 người ta đang là kinh tế thị trường cơ mà. Mình vô mình phá rồi mình để lại, chứ sao lại gọi là đổi mới!?&lt;br /&gt;Có mới là mới ở ngoài Bắc, cái đó mình không nói. Còn ở miền Nam lúc bấy giờ đang là kinh tế thị trường cơ mà, mình vô mình phá đi rồi giờ để trở lại thì đâu gọi là đổi mới được? Phải gọi là để lại như cũ chứ?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Xin mời theo dõi toàn bộ nội dung trong phần âm thanh bên trên)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Diễn đàn bạn trẻ” sẽ tái ngộ cùng quý vị và các bạn với phần tiếp theo, vào giờ này, sáng thứ tư tuần sau. Mong quý vị nhớ đón nghe. Chương trình rất mong nhận được ý kiến tham luận của bạn nghe đài khắp nơi để Diễn đàn ngày càng phong phú và bổ ích hơn.&lt;br /&gt;Quý vị muốn chia sẻ quan điểm, xin để lại lời nhắn cho chúng tôi qua hộp thư thoại (202) 530 -7775, kèm theo số phone, chúng tôi sẽ liên lạc lại. Từ Việt Nam và các nước khác, xin bấm số 001 trước dãy số (202) 530-7775. Quý thính giả cũng có thể email cho Ban Việt Ngữ qua địa chỉ : &lt;a href="mailto:vietweb@rfa.org"&gt;vietweb@rfa.org&lt;/a&gt; .&lt;br /&gt;Trà Mi kính chào.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese" lid="Tiếng Việt"&gt;Tiếng Việt&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;© 2007 Radio Free Asia&lt;br /&gt;Các tin, bài liên quan&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/05/23/What_Youth_think_about_President_HoChiMinh_TMi" lid="Nhân vật Hồ Chí Minh theo nhận định của giới trẻ Việt Nam"&gt;Nhân vật Hồ Chí Minh theo nhận định của giới trẻ Việt Nam&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/05/16/VnYouthWantTheirVoicesHeard_TMi" lid="Tiếng nói và nguyện vọng của giới trẻ Việt Nam"&gt;Tiếng nói và nguyện vọng của giới trẻ Việt Nam&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/06/06/YouthDebateDifferencesBetweenHistoryLessonsTaughtAndReality_TMi/email.html" lid="Gửi trang này cho bạn"&gt;Gửi trang này cho bạn&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-3941071332860582451?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/3941071332860582451/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=3941071332860582451' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/3941071332860582451'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/3941071332860582451'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/cm-nhn-ca-gii-tr-ngy-nay-v-lnh-t-h-ch.html' title='Cảm nhận của giới trẻ ngày nay về lãnh tụ Hồ Chí Minh'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-7747444508462932252</id><published>2007-11-13T00:11:00.000+01:00</published><updated>2007-11-13T21:17:54.923+01:00</updated><title type='text'>Cựu đại tá Bùi Tín nói về ông Hồ Chí Minh</title><content type='html'>2007.05.18&lt;br /&gt;Trà Mi, phóng viên đài RFA&lt;br /&gt;19/5 năm nay đánh dấu 117 năm ngày sinh cố chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh đạo cao nhất của đảng cộng sản Việt Nam. Công luận trong và ngoài nước từ lâu đã xuất hiện hai luồng nhận định khác nhau về ông. Một bên cho rằng cụ Hồ là một anh hùng vĩ đại, còn một bên lại tố cáo ông có tội với dân tộc, gây đau thương cho biết bao nhiêu người.&lt;br /&gt;&lt;a title="More About Ho Chi Minh: Vcp’s Former Colonel Bui Tin Shares His Know-Abouts With Vietnamese Youth (Q&amp;amp;A)" onclick="var newWin = window.open('http://www.rfa.org/service/audio_popup.html?file=http://www.rfa.org/vietnamese/chuyenmuc/YouthForum/2007/05/18/vtmi051807a.mp3', '_new'); newWin.focus(true); return false;" href="http://www.rfa.org/service/audio_popup.html" lid="Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này"&gt;Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="More About Ho Chi Minh: Vcp’s Former Colonel Bui Tin Shares His Know-Abouts With Vietnamese Youth (Q&amp;amp;A)" href="http://www.rfa.org/vietnamese/chuyenmuc/YouthForum/2007/05/18/vtmi051807a.mp3" lid="Tải xuống để nghe" fn="vtmi051807a.mp3"&gt;Tải xuống để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.rfa.org/vietnamese/chuyenmuc/YouthForum/2007/05/18/BuiTinYoung200.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Ông Bùi Tín, đại tá Quân Đội Nhân Dân hồi năm 1975. Hình của ông Bùi Tín.&lt;br /&gt;Để tìm hiểu thêm về nhân vật lịch sử này, Trà Mi trao đổi với cựu đại tá Bùi Tín, từng là đảng viên với hơn 4 thập niên tham gia Đảng cộng sản và 37 năm góp mặt trong Quân đội Nhân dân. Với các trọng trách đựơc Đảng giao phó như Phó tổng biên tập báo Quân đội nhân dân và báo Nhân Dân, cũng như Tổng Biên tập báo Nhân dân Chủ Nhật, ông Bùi Tín từng có nhiều dịp tiếp xúc, gặp gỡ với Hồ Chủ tịch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, do mối quan hệ mật thiết giữa thân phụ của ông với lãnh tụ Hồ Chí Minh, nên ông cũng có cơ hội được biết khá nhiều về cụ Hồ. Ông cũng chính là tác giả của rất nhiều tác phẩm viết về cuộc đời và sự nghiệp của nhà cách mạng nổi tiếng này. Trước tiên, ông Bùi Tín nêu lên nhận xét chung về Chủ tịch Hồ Chí Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cựu đại tá Bùi Tín: Ông Hồ Chí Minh là một nhà chính khách, một nhân vật lịch sử mà hiện nay trong và ngoài nước có những đánh giá trái ngược hẳn nhau.&lt;br /&gt;Một số người ca ngợi ông ta đến mức như thần thánh, như một con người tuyệt đối không bao giờ có sai lầm. Trong khi đó, cũng có những người xem ông ta là một nhân vật tiêu cực và gây ra những tàn phá ghê gớm cho đất nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đạo đức, nhân cách&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Trà Mi: Là một người từng sống và làm việc theo lý tưởng HCM, ông nhận xét như thế nào về tư tưởng HCM, về đạo đức, nhân cách của cụ Hồ?&lt;br /&gt;Càng về sau, ông Hồ càng trở thành một nhân vật thực hiện sứ mạng do quốc tế cộng sản giao cho, tức là gây dựng và phát triển phong trào cộng sản ở Việt Nam, Đông Dương, và mở rộng chủ nghĩa cộng sản ở Đông Nam Á. Con đường ấy, theo tôi bây giờ, đó là con đường sai lầm, đưa đất nước vào tình hình khó khăn sau này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cựu đại tá Bùi Tín&lt;br /&gt;Cựu đại tá Bùi Tín: Sự đánh giá của tôi về ông Hồ là cả một quá trình thay đổi khác nhau. Trước đây khi còn ở trong nước thì khác. Dần dần, qua sự so sánh và nghiền ngẫm thì cách nhìn của mình trở nên đúng mức hơn, công bằng và khoa học hơn.&lt;br /&gt;Tôi coi ông ta không phải là thần thánh, chỉ là một con người bình thường như mọi người khác, tức là cũng có ưu điểm và khuyết điểm, có những đóng góp tích cực và tiêu cực. Về tư tưởng, nhiều người cho rằng ông ta không phải là một người yêu nước. Còn tôi, tôi khẳng định ông ta là một nhân vật yêu nước, nhất là thời trẻ của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tôi, khi ông Hồ sang Pháp năm 1911 lúc đầu không phải vì mục đích đi tìm đường cứu nước. Lúc bấy giờ ông ta gặp phải một bi kịch gia đình. Ông cụ là tri huyện Bình Khê vì đánh chết nông dân nên bị đuổi ra khỏi ngành quan lại, tha phương ở phía Nam. Mất chỗ dựa, ông Hồ quyết định ra đi tìm kế sinh nhai và giúp đỡ gia đình.&lt;br /&gt;Nhưng đến khi sang Pháp, khi tiếp xúc với nhóm các ông như Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, cụ Phan Chu Trinh, lúc ấy, tôi nghĩ ông ta là người yêu nước, nhất là khi ông ta đứng ra làm tờ báo Những người cùng khổ, bảo vệ những người dân thuộc địa để chống thực dân Pháp, tôi cho rằng hành động này là trên lập trường yêu nước.&lt;br /&gt;Thế nhưng cho đến khi ông sang Maxcơva năm 1924, trở thành nhân vật của đệ tam quốc tế cộng sản, thì tôi nghĩ, lúc ấy ông vẫn là một người yêu nước, nhưng không phải là một người yêu nước theo chủ nghĩa quốc gia, mà theo chủ nghĩa cộng sản.&lt;br /&gt;Càng về sau, ông Hồ càng trở thành một nhân vật thực hiện sứ mạng do quốc tế cộng sản giao cho, tức là gây dựng và phát triển phong trào cộng sản ở Việt Nam, Đông Dương, và mở rộng chủ nghĩa cộng sản ở Đông Nam Á. Con đường ấy, theo tôi bây giờ, đó là con đường sai lầm, đưa đất nước vào tình hình khó khăn sau này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ như cho đến nay, dân tộc Việt Nam ta còn quá lạc hậu về mọi mặt, từ mức sống, nhân quyền, dân quyền. Tôi nghĩ cái đó thuộc về trách nhiệm của ông Hồ rất lớn, vì đã nhầm lẫn đem một học thuyết từ Liên Xô cũ về áp dụng đến gần nửa thế kỷ nay. Bây giờ, học thuyết này đã đựơc chứng minh bằng thực tế rõ ràng là chủ nghĩa cộng sản, về mặt lý luận, xây dựng một xã hội tốt đẹp không có người bóc lột người chỉ là ảo tưởng thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ nghĩa cộng sản bây giờ, ở ngay nơi cốt lõi của nó là Liên Xô, cũng đã sụp đổ. Ở một loạt các nước Đông Âu, nó cũng hoàn toàn bị tan rã. Tại Việt Nam, theo chủ nghĩa này, một lý luận đựơc ông Hồ nói nhiều nhất là Việt Nam bỏ qua thời kỳ phát triển tư bản chủ nghĩa đến tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trải qua nửa thế kỷ, sau khi ông Hồ mất rồi thì đảng cộng sản mới thay đổi hẳn lại, tức là từ bỏ việc tiêu diệt tư nhân, tư hữu để quay trở lại với kinh tế thị trường, chủ nghĩa tư bản đến mức quá đáng là những đảng viên từ chỗ theo chủ nghĩa tập thể, bây giờ trở thành những nhà tư sản, có đất, có nhà cửa, có tư hữu bằng con đường tham nhũng chẳng hạn, để cho người dân Việt Nam đến nay có độc lập nhưng vẫn chưa có đựơc tự do của người công dân, chưa có xã hội công dân, chưa có tự do báo chí, tự do bầu cử, tự do tôn giáo..v.v..Tôi nghĩ, đấy là trách nhiệm, là mặt tiêu cực của ông Hồ còn lại, mà chúng ta cần phải nhận ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Hồ Chí Minh, ông Bùi Bằng Đoàn (thân phụ ông Bùi Tín) trưởng ban Thường Trực Quốc Hội và tướng Võ Nguyên Giáp tại lễ phong quân hàm Đại tướng cho ông Giáp - Việt Bắc - 1948. Hình của ông Bùi Tín.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chủ nghĩa sùng bái cá nhân&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Trà Mi: Ở Việt Nam lâu nay có phong trào sùng bái cá nhân HCM đến mức gần như là huyền thoại hoá hình ảnh của vị lãnh tụ này. Tại sao lại có tệ sùng bái, mà theo nhiều người, đến mức quá đáng như vậy, thưa ông?&lt;br /&gt;Cựu đại tá Bùi Tín: Đó là theo sùng bái cá nhân của học thuyết chủ nghĩa cộng sản. Trước đây, người ta sùng bái ông Mác, Lênin, Stalin, và đến ông Hồ, xem ông ta là một con người tuyệt đối thánh thiện và không có gì sai lầm cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ cốt làm việc ấy chỉ để duy trì hình ảnh hợp pháp của đảng cộng sản trong khi ở thế giới người ta đều biết rõ là chủ nghĩa cộng sản và học thuyết Mác-Lê đã tệ hại ra sao. Bây giờ, cả Châu Âu đã ra nghị quyết lên án chủ nghĩa cộng sản hiện thực. Chủ nghĩa cộng sản bị cấm không đựơc truyền bá ở Ba Lan chẳng hạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Mỹ không cho những người cộng sản nhập tịch vào nước Mỹ. Tháng 6 tới đây sẽ khánh thành tượng đài kỷ niệm những nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên khắp thế giới trong đó có hơn 30 triệu người Nga, 40 triệu người Trung Quốc, cùng các nạn nhân tại Việt Nam của các vụ án chính trị, của Cải cách ruộng đất..v..v.&lt;br /&gt;Cả nhân loại văn minh, khi đã biết rõ chủ nghĩa cộng sản đã đựơc thực hiện và gây tai hoạ như thế nào, người ta còn ví von là nó còn tệ hại hơn chủ nghĩa phát xít nữa cơ mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đâu là sự thật?&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Trà Mi: Xung quanh hình ảnh của nhân vật Hồ Chí Minh có rất nhiều huyền thoại cũng như những lời đồn đãi khác nhau khiến cho nhiều người trẻ bối rối không biết đâu là sự thật. Theo kinh nghiệm và sự hiểu biết của ông, ông có những gì muốn chia sẻ với quý thính giả, đặc biệt là thế hệ trẻ?&lt;br /&gt;Cựu đại tá Bùi Tín: Tuổi trẻ bây giờ quan trọng nhất là cần có tư duy độc lập. Tất cả những gì mình tiếp thu đựơc nên sàng lọc qua bộ óc, suy nghĩ của mình xem đúng hay sai. Về việc họ ca ngợi đạo đức HCM, tôi nghĩ tuổi trẻ cần phải biết rõ là ông Hồ trong hoạt động cách mạng đã có sai lầm lớn tức là giả dối nhiều lắm.&lt;br /&gt;Tuổi trẻ bây giờ quan trọng nhất là cần có tư duy độc lập. Tất cả những gì mình tiếp thu đựơc nên sàng lọc qua bộ óc, suy nghĩ của mình xem đúng hay sai. Về việc họ ca ngợi đạo đức HCM, tôi nghĩ tuổi trẻ cần phải biết rõ là ông Hồ trong hoạt động cách mạng đã có sai lầm lớn tức là giả dối nhiều lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cựu đại tá Bùi Tín&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Một ví dụ đơn giản là ông ta tự viết ra quyển sách nói về tiểu sử của mình, ký tên là Trần Dân Tiên. Trong đó viết rằng bác Hồ rất khiêm tốn, không muốn nói gì đến cá nhân của mình cho nên tác giả phải đi tìm hiểu từ những người khác xung quanh để viết về HCM. Ngoài ra, trong đó còn ghi là HCM không có vợ còn, suốt đời chỉ nghĩ đến dân tộc, thế nhưng thật ra, ông ta có nhiều vợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này đã đựơc chứng minh đầy đủ như ông ta đã cưới bà Tăng Tuýêt Minh ở Quảng Châu, Trung Quốc, có rõ cả ngày giờ, giấy hôn thú, ảnh và thư từ cơ mà.&lt;br /&gt;Rồi sau này, khi ông về Hà Nội rồi, người ta cũng biết là chính ông Trần Quốc Hoàng đã bố trí cho ông Hồ một cô tên là Nông Thị Xuân, hàng tuần lễ vào gặp ông, và ông Hồ đã có con là anh Nguyễn Tất Trung năm nay đã hơn 50 tuổi. Tất cả những chuyện đó, tôi nghĩ là chúng ta cần phải biết, tuy là chuyện riêng nhưng cũng phải biết để đánh giá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Những tài liệu cấm lưu hành&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Những điều ông nói có những tài liệu nào xác thực cụ thể, và những tài liệu đó bây giờ đang ở đâu?&lt;br /&gt;Cựu đại tá Bùi Tín: Những tài liệu ấy Hà Nội cấm lưu hành, nhưng hiện nay trong giới nghiên cứu thì người ta biết cả rồi. Nhất là trong những tài liệu đựơc công bố ở Trung Quốc của các học giả ở Hoa Nam đã nói về mối tình và đám cưới giữa ông Hồ và bà Tăng Tuyết Minh. Bà Minh sống đến 94 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đó mấy mươi năm, bà còn muốn tìm liên lạc để gặp lại ông Hồ, thế nhưng ông Hồ không đựơc phép và cũng không muốn. Chính ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đã ngăn cản chuyện đó. Những chuyện đó, trong giới sử học và trí thức, người ta biết tất cả rồi nhưng vẫn cứ che dấu. Lúc này là lúc cần phải minh bạch rõ ràng để mọi người đựơc biết đựơc đúng sự thật như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Hồi nãy ông có nhắc tới người tác giả ký tên Trần Dân Tiên viết về cuộc đời và nhân cách đạo đức của cụ Hồ cũng chính là HCM. Ông có bằng chứng nào xác thực cho luận điểm này hay không?&lt;br /&gt;Những tài liệu ấy Hà Nội cấm lưu hành, nhưng hiện nay trong giới nghiên cứu thì người ta biết cả rồi. Nhất là trong những tài liệu đựơc công bố ở Trung Quốc của các học giả ở Hoa Nam đã nói về mối tình và đám cưới giữa ông Hồ và bà Tăng Tuyết Minh. Bà Minh sống đến 94 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cựu đại tá Bùi Tín&lt;br /&gt;Cựu đại tá Bùi Tín: Điều này tôi biết từ khi còn ở trong nước. Năm 1990 khi kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông HCM thì chính Viện sử học Việt Nam, chính trên báo Nhân dân, tờ báo của Đảng cộng sản, nói rõ là ông Hồ trong cuộc đời đã dùng đến hơn 30 bí danh khác nhau, trong đó có bí danh Trần Dân Tiên, và khẳng định rõ rằng cuốn “ Những mẫu chuyện về đời sống của chủ tịch HCM” là do chính ông Hồ viết ra.&lt;br /&gt;Cái đó có phải là do ai bịa ra đâu, mà đã chính thức đựơc chế độ cộng sản ở Hà Nội công nhận cơ mà.&lt;br /&gt;Do đó, tôi nghĩ là tuổi trẻ trong nước, nhất là những người nghiên cứu lịch sử, cần phải tìm hiểu cho rõ ràng sự thật, không định kiến, không chửi rủa, nhưng nhận thức cho đúng là có thật chủ nghĩa Mác-Lê là tai hoạ trong hiện thực hay không, cụ Hồ là con người yêu nước mà mang về một học thuyết sai lầm thì nguy hiểm như thế nào.&lt;br /&gt;Đã đến lúc phải tỉnh ngộ mà thay đổi suy nghĩ và từ bỏ nó chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Xin cảm ơn thời gian ông đã dành cho cuộc phỏng vấn này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa rồi là quan điểm của cựu đại tá Bùi Tín, cựu đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam, người đã trải qua phân nửa quãng đời sống và làm việc theo tư tưởng Hồ Chí Minh.&lt;br /&gt;Thế còn suy nghĩ và cảm nhận của thế hệ trẻ ngày nay về Hồ Chủ tịch ra sao? Mời quý vị đón nghe cuộc hội luận giữa các thanh niên trong và ngoài nước xung quanh đề tài này, trong chuyên mục “Diễn đàn bạn trẻ”, phát thanh vào sáng thứ tư 23/5 tới đây.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese" lid="Tiếng Việt"&gt;Tiếng Việt&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;© 2007 Radio Free Asia&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;Bài liên quan:&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/unesco-khng-ra-quyt-ngh-h-ch-minh-l-nh.html"&gt;UNESCO không ra quyết-nghị «Hồ-chí-Minh là nhà văn-hoá»&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/cm-nhn-ca-gii-tr-ngy-nay-v-lnh-t-h-ch.html"&gt;Cảm nhận của giới trẻ ngày nay về lãnh tụ Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/cu-i-t-bi-tn-ni-v-ng-h-ch-minh.html"&gt;Cựu đại tá Bùi Tín nói về ông Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/bc-th-mt-lin-quan-n-cuc-i-ca-h-ch-minh.html"&gt;Bức Thư Mật Liên Quan Đến Cuộc Đời Của Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/vi-mu-chuyn-v-cuc-i-h-ch-minh.html"&gt;Vài Mẩu Chuyện Về Cuộc Ðời Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/m-gia-ban-ngy-ca-cht-ca-nng-th-xun-v-bc.html"&gt;Ðêm giữa ban ngày : caí chết của Nông thị Xuân, vợ bác Hồ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/y-kin-cua-trn-thai-binh-t-ha-ni.html"&gt;Ý kiến của Trần Thái Bình từ Hà Nội&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/tn-vn-anh-v-robert-krzyszton-balan-phng.html"&gt;Tôn Vân Anh và Robert KRZYSZTON (Balan) Phỏng Vấn Ông Bùi Tín&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/tng-tuyt-minh-ngi-v-trung-quc-ca-nguyn.html"&gt;Tăng Tuyết Minh, Người Vợ Trung Quốc Của Nguyễn Ái Quốc&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/huyn-thoi-v-mt-ngi-ra-i-tm-ng-cu-nc.html"&gt;Huyền Thoại Về Một Người Ra Đi Tìm Đường Cứu Nước&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/cng-hm-bn-nc-ca-csvn-1958.html"&gt;Công-hàm bán nước của CSVN 1958&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/16-tn-vng-ca-nhn-dn-vnch-ngy-3041975-i.html"&gt;16 tấn vàng của nhân dân VNCH ngày 30/4/1975 đi về đâu ???&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;-&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-7747444508462932252?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/7747444508462932252/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=7747444508462932252' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/7747444508462932252'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/7747444508462932252'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/cu-i-t-bi-tn-ni-v-ng-h-ch-minh.html' title='Cựu đại tá Bùi Tín nói về ông Hồ Chí Minh'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-2797270907377705779</id><published>2007-11-13T00:07:00.001+01:00</published><updated>2007-11-13T00:07:43.761+01:00</updated><title type='text'>Bức Thư Mật Liên Quan Đến Cuộc Đời Của Hồ Chí Minh</title><content type='html'>Ðăng ngày 14 tháng 03 năm 2003&lt;br /&gt;(Tài liệu mật từ Văn Phòng Chủ Tịch Quốc hội Cộng Sản Việt Nam. Nguyên văn bức thư này được giữ tại Văn Phòng Chủ Tịch Quốc Hội Cộng Sản Việt Nam.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cao Bằng ngày 29 tháng 7 năm 1983.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính gởi Ông Nguyễn hữu Thọ Chủ tịch quốc hội nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi là một thương binh đã 25 năm nay vô cùng đau khổ, không dám hé răng với ai. Không phải chỉ vì vết thương bom đạn, chiến tranh mà là một vết thương lòng vô cùng nhức nhối. Nay tôi xắp được từ giã cái xã hội vô cùng đen tối này đi sang thế giới khác, tôi phải chạy vạy rất khó khăn mới viết được bức thư này lên Chủ tịch, hy vọng ông còn lương tri, lương tâm đem ra ánh sáng một vụ bê bối vô cùng nghiêm trọng tàn ác, mà người vợ chưa cưới của tôi là một nạn nhân. Nay tôi hy vọng những tên hung thủ được lột mặt nạ trước công chúng, không để cho chúng ngồi trên đầu trên cổ nhân dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên từ năm 1954 tôi có người yêu tên Nguyễn thị Vàng, 22 tuổi quê làng Hà Mạ, Xã Hồng Việt, huyện Hoà An, tỉnh Cao Bằng. Cô Vàng có người chị họ là Nguyễn thị Xuân, tên gọi trong gia đình là cô Sang tức Minh Xuân. Tôi nhập ngũ đi bộ đội cuối năm 1952. Cô Vàng và cô Xuân tình nguyện vào công tác hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Được mấy tháng sau ông Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục hậu cần mấy lần đến gặp cô Xuân. Đầu năm 1955 thì đem xe tới đón về Hà Nội, nói là để phục vụ Bác Hồ. Được mấy tháng sau thì cô Xuân cũng xin cho cô Vàng về Hà Nội, ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm với cô Xuân và cô Nguyệt con gái ông Hoàng văn Đệ cậu ruột cô Xuân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã luôn 2 năm tôi chỉ được tiếp thư chứ không được gặp cô Vàng, người yêu của tôi. Nhưng khoảng tháng 10 năm 1957 tôi bị thương nhẹ được đưa về điều trị tại bệnh viện Huyện Hoà An. Chúng tôi vô cùng sung sướng lại được gặp nhau. Trong một tuần lể cô Vàng kể lại mọi nỗi đau xót cô đã gặp phải cho tôi nghe. Tôi xin ghi lại tỉ mỉ những lời cô Vàng tâm sự với tôi, mà không bao giờ tôi có thể lãng quên đi được. Vàng kể :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu năm 1955 cô Xuân được về gặp Bác Hồ. Bác Hồ định lấy cô Xuân làm vợ chính thức. Mấy tháng sau chị Xuân xin cho em cùng về ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm, Hà Nội. Còn tầng dưới thì cho ông Nguyễn Quý Kiên, Chánh văn phòng Thủ tướng phủ ở. Vì các lãnh đạo không cho chị Xuân cùng ở với Bác trên nhà chủ tịch phủ, giao cho ông Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng bộ Công an trực tiếp quản lý chị Xuân, cho nên chị Xuân mới được đem về ở 66 Hàng Bông Nhuộm, nhà của Công an.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối năm 1956 chị Xuân sinh được một cậu con trai. Cụ Hồ đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Em có nhiệm vụ bế cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Bộ trưởng Công an có nhiệm vụ quản lý chị Xuân nên thường đến luôn. Nhưng một buổi tối vào khoảng mồng 6 hay mồng 7 tháng 2 năm 1957, ông Hoàn tới, ngồi nói chuyện vu vơ một tí rô i nắm tay chị Xuân, kéo vào một cái buồng xép, từ cầu thang đi lên, vật chị Xuân lên một cái giường nhỏ, định hãm hiếp. Chị Xuân bị nhét khăn vào miệng nhưng vẫn ú ớ la lên. Em hoảng sợ la tru tréo. Còn chị Nguyệt sợ quá, rúm người lại ngồi một góc tường. Nghe tiếng cửa sổ nhà dưới xô xầm vào tường, lão Hoàn bỏ chị Xuân ra, rút khẩu súng lục trong túi áo hoa lên nói to : "Chúng mày im mồm, không ông cho chết hết" rồi hầm hầm chạy xuống thang ra ô tô chuồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Xuân thất thểu đi ra khóc nức nở, ôm choàng lấy em. Em hỏi nó nắm tay chị, sao chị không văng vào mặt nó để nó dắt đi ? Chị Xuân vừa nức nở vừa nói : Đau khổ nhục nhả lắm. Chị phải nói hết để các em tha tội cho chị. Từ hôm chị mới về nhà này, có một bà già độ 60 tuổi ở một buồn dưới nhà, vợ một cán bộ Công an đã chết, lên thân mật nói chuyện với chị rằng : Sao cô ở đây một mình ? Bạn đàn bà để tôi nói thật cho cô biết. Cái lão đem cô về đây là một tên côn đồ lưu manh, dâm ô tàn ác vô kể. Tôi xin kể một vài chuyện cho cô nghe. Ông Lương Khánh Thiện, một Uỷ viên Trung ương, bị đế quốc Pháp giết có con gái tên là Bình. Chị Đường, vợ anh Thiện đem con gái gởi bác Hoàn nhờ bác tác thành cho. Lão Hoàn đã hiếp nó, nó chửa rồi chọn một tên lưu manh vào làm Công an để gả cô Bình làm vợ. Lão lại đem một cô gái có nhan sắc nhận là cháu, cũng hiếp cô gái này cho tới chửa, rồi giết chết quăng xác xuống hồ Ha Le để khỏi mang tiếng. Cán bộ Công an nhiều người biết chuyện của nó, nhưng không ai dám hở răng, vì sợ lão vu cho tội gì bắt giam rồi thủ tiêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe chuyện đó chị cũng khủng khiếp, nhưng lại nghĩ là nó đối với mọi người khác, còn đối với mình thì nó đâu dám. Nhưng chỉ được mấy hôm sau chị nghe tiếng giầy đi nhè nhẹ lên gác, chị chạy ra thì thấy nó đi lên nhếch mép cười một cách xõ lá. Nó chào chị rồi đi thẳng vào nhà, nó ôm ghì lấy chị vào lòng rồi hôn chị. Chị xô nó ra nói : "Không được hỗn, tôi là vợ ông chủ tịch nước". Nó cười một cách nhạo báng : "Tôi biết bà to lắm nhưng sinh mệnh bà nằm trong tay tôi". Rồi nó lại nói : "Sinh mệnh tất cả dân tộc Việt nam, kể cả bố mẹ anh chị nhà bà cũng nằm trong tay tôi. Tôi muốn bắt ở tù, thủ tiêu đứa nào tuỳ ý. Và tôi nói cho bà biết cụ già nhà bà cũng không ngoài tay với của tôi."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi nó rút khẩu súng lục dí vào ngực chị. Chị ngồi xụp xuống ghế nói : "Anh cứ bắn đi". Nó cười khì khì : Tôi chưa dại gì bắn. Tôi tặng bà vật khác. Nó dắt súng vào túi quần rồi rút ra một sợi dây dù to bằng chiếc đũa, đã thắt sẳn một cái thòng lọng. Nó quàng cái tròng vào cổ chị rồi kéo chị đi lại cái giường kia, đẩy chị nằm xuống, rồi đầu sợi giây nó buộc vào chân giường. Chị khiếp sợ run như cầy sấy. Nó nói " Bây giờ bà muốn chết tôi cho bà chết ". Rồi nó lột hết quần áo chị, nó ngồi xuống nó ngắm nghía ngâm nga :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ ràng trong ngọc trắng ngà, đào nguyên lạc lối đâu mà đến đây ? Phẩm tiên đã đến tay phàm, thì vin cành quýt cho cam sự đời .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi nó nằm đè lên hiếp chị. Chị xấu hổ lấy tay che mặt. Nó kéo tay chị nói : " Thanh niên nó phục vụ không khoái hơn ông già mà còn vờ làm gái ". Xong nó cởi thòng lọng cho chị, rồi nó ngồi bên chị tán tỉnh hàng giờ : "Anh thương em lắm. Người ta gặp hạnh phúc phải biết hưởng hạnh phúc. Nếu em thuận tình thì muốn gì cũng có. Nó đeo vào tay chị một chiếc nhẫn vàng, chị đã ném vào nhà xí. Nó lại dặn : " Việc này phải tuyệt đối bí mật, nếu hở ra thì mất mạng cả lũ và tôi nói cho cô biết ông cụ tin tôi hơn cô."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi từ đó chị biến thành một thứ trò chơi của nó. Thấy bóng dáng nó chị như một con mèo nhìn thấy con cọp, hồn vía lên mây. Nó muốn làm gì thì tuỳ ý nó. Trong mấy tháng trời chị tính quẩn lo quanh, không biết tâm sự với ai mà không làm sao thoát khỏi nanh vuốt của nó. Nhớ lại lời nói của bà già, chị liền xin bác cho hai em về đây, mong tránh được mặt nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng những hôm Công an gọi các em đi làm hộ khẩu, đi làm chứng minh thư lâu hàng buổi là nó tới hành hạ chị. Nó bảo chị phải nói cho hai em biết. Phải biết câm cái miệng nếu bép xép thì mất mạng cả lũ. Hôm nay nó lại đây trắng trợn như vậy vì nó tưởng chị đã dặn hai em rồi. Bây giờ việc đã xẫy ra chị thấy rất nguy hiểm. Em nói : "Hay là chị em ta trốn đi ?". Chị Xuân nói : "Sau ngày sinh cháu Trung, chị thưa với Bác, bây giờ đã có con trai, xin bác cho mẹ con ra công khai". Bác nói : "Cô xin như vậy là hợp tình, hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó cô đành phải chờ một thời gian nữa". Mấy tuần trước Bác lại hỏi chị : "Các cô ở đó có nhiều người lạ tới thăm phải không ?". Chị thưa : "Ba chị em không có ai quen biết ở Hà Nội. Còn bà con ở Cao Bằng không biết chị em ở đâu." Bác nói : " Không nhẽ ông Bộ Trưởng Công an nói dối."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chị suy nghĩ mãi mới thấy rõ, nó muốn vu cáo chị em ta liên hệ với gián điệp hoặc đặc vu gì đó để định kế thoát thân nếu việc của nó bị bại lộ Bây giờ ta trốn cũng không làm sao thoát khỏi tay nó, mà nó còn vu cáo giết hại ba chị em chúng ta". Chị Xuân lại nói : "chị bị giết cũng đáng đời, chị rất hối hận xin hai em về đây để chịu chung số phận với chị". Em thấy nguy hiểm vì tên Hoàn đã nổi tiếng ở Bộ Công an là một tên dâm bôn vô cùng tàn ác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến độ một tuần sau, vào 7 giờ tối ngày 11 tháng 2 năm 1957, ngày em còn nhớ như đinh đóng cột. Một chiếc xe com măng ca thường đón chị Xuân lên gặp bác Hồ, anh Ninh xồm, người bảo vệ Trần Quốc Hoàn chuyển lên bảo vệ Bác, vào gặp chị Xuân nói lên gặp Bác. Chị Xuân mặc quần áo, xoa nước hoa rồi ra đi. Sáng hôm sau, 12 tháng 2, một nhân viên Công an Hà Nội đến báo tin chị Xuân gặp tai nạn ô tô chết rồi, hiện còn để ở nhà xác bệnh viện Phủ Doãn. Em hốt hoảng đưa cháu cho Chị Nguyệt, ra lên xe Công an vào bệnh viện. Em không được vô nhà xác, họ nói còn mổ tử thi. Lên một phòng chờ em thấy trong phòng đã khá đông người : Công an, Tòa án, Kiểm sát viên. Sau một tiếng, hai bác sĩ, một cán bộ Công an, một kiểm sát viên lên phòng chờ, đem theo một tờ biên bản đọc to lên cho mọi người nghe. Tử thi thân thể không có thương tích gì, thấy rõ không bị tai nạn ô tô và cũng không phải bị đâm chém đánh đập gì. Mổ tử thi trong cơ thể lục phủ ngũ tạng cũng không có thương tích gì. Da dầy không có thức ăn, không có thuốc độc. Tử cung không có tinh trùng biểu thị không bị hiếp dâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nức. Mổ sọ não không còn óc, mà chỉ còn nước nhờn chảy tuôn ra. Bác sĩ tuyên bố đây có thể bị chùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh vào giữa đầu. Đây là phương pháp giết người của bọn lưu manh chuyên nghiệp của nhiều nước đã xử dụng. Em vô cùng đau khổ chạy về kể chuyện lại cho chị Nguyệt nghe để hai chị em cùng khóc. Ít lâu sau một cán bộ Công an đến bế cháu Trung đi, chúng em không được biết đem đi đâu. Rồi em thì được đi học một lớp y tá của khu tự trị Việt Bắc ở Thái Nguyên. Chị Nguyệt không biết họ cho đi đâu sống chết thế nào. Học mấy tháng thì em được chuyển về bệnh viện Cao Bằng, em khóc luôn, họ cho là em bị thần kinh nên cho về đây điều trị. May lại được gặp anh kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Em nghĩ anh chỉ bị thương nhẹ, anh còn sống được lâu anh sẽ nói rõ cho toàn dân biết được vụ bê bối này. Còn em thì chắc chắn sẽ bị chúng giết vì em đã nói vụ này cho nhiều chị em bà con biết. Bọn hung thủ còn theo dõi em. Ở Cao Bằng có hôm em thấy thằng Ninh xồm tới gặp ông bác sĩ bệnh viện trưởng, được ít hôm họ tuyên bố em bị thần kinh được chuyển về điều trị tại Hoà An.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chỉ được gặp Vàng em tôi có một tháng, đến ngày mồng 2 tháng 11 năm 1957 cô Vàng đi về thăm ông cậu Hoàng văn Đệ. Hung thủ đi theo rồi giết chết em tôi quăng xác xuống sông Bằng Giang đến ngày mồng 5 tháng 11 mới nổi lên ở cầu Hoàng Bồ. Tôi được tin sửng sốt chạy về cầu Hoàng Bồ thì thi hài đã được kiểm nghiệm và chôn cất rồi. Nghe dư luận xôn xao bị đánh vở sọ, đồng hồ vẫn còn nguyên và người nhà đã nhận về chôn cất. Tôi đâm bổ về Hà Nội liên lạc được với một cậu bạn cùng học làm việc ở Toà án Hà Nội. Tôi kể vụ án em tôi bị giết thì bạn tôi sao cho tôi một bản Công Văn Viện Kiểm sát hỏi toà án về vụ em tôi và cô Xuân bị giết. Tôi xin sao bản văn đó trình ông để tiện việc điều tra. Vụ này nhiều người bị giết. Cô Xuân, vợ cụ Hồ Chí Min h, cô Vàng, vợ chưa cưới của tôi, cô Nguyệt, còn nhiều người ở Trường y tá Thái Nguyên nghe chuyện Vàng kể đi nói chuyện lại cũng bị giết lây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy chục năm nay tôi tim gan thắt ruột, nghĩ cách trả thù cho em tôi nhưng sức yếu thế cơ đành ngậm hờn chờ chết. Theo Vàng dặn lại, tôi liên hệ với một sốcán bộ về hưu Công an, kiểm sát họ cho tôi biết cậu Trung ngày đó đã được đưa về cụ Bằng nuôi. Độ 4, 5 tuổi thì gửi cho Chu Văn Tấn, đến năm 13 tuổi là năm 1969 ngày Bác Hồ mất thì giao cho ông Vũ Kỳ, nguyên Thư Ký của Bác, nay là Phó Giám đốc Bảo tàng Hồ chí Minh làm con nuôi. Vũ Kỳ có 2 con đẻ là Vũ Vinh và Vũ Quang, còn Vũ Trung là con nuôi ; là con chị Xuân với Bác Hồ. Tôi một thương binh sắp đi qua thế giới khác, máu hoà nước mắt viết thư này nhờ một người bạn chí tình, thành tâm bảo vệ lẽ phải, đánh máy bức thư gởi tới trình ông. Mong ông lưu ý xét cho mấy việc :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1- Các ông sẵn lòng bảo vệ chân lý điều tra cho ra những đứa thủ mưu, thủ ác, chứ không truy xét những người có lương tâm phát hiện lũ tàn ác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2- Ở xã Hồng Việt bà con bạn hữu chị Xuân vào trạc tuổi 45 trở lên còn khá nhiều đều biết rõ ràng cô Vàng, cô Xuân, cô Nguyệt và chắc gia đình của cô Xuân còn khá nhiều di vật của cô Xuân. Nhưng tất cả mọi người đều khiếp sợ, không dám hé răng. Mong ông cho điều tra thận trọng, bí mật, vì việc điều tra này bị lộ thì cả lô bà con này bị thủ tiêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3- Cậu Nguyễn Tất Trung còn sống khoẻ mạnh nhưng việc điều tra lộ ra thì cậu cũng dễ dàng bị thủ tiêu. Tên hung thủ lái xe đón bà Xuân đi giết là Tạ Quang Chiến hiên nay là Tổng cục Phó Tổng cục Thể dục Thể thao. Còn tên Ninh xồm thì chúng tôi không hiểu đã leo lên chức vụ nào rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ thế giới khác kính chúc Ngài nhiều hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ chồng Nguyễn thị Vàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(quehuongmedia)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-2797270907377705779?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/2797270907377705779/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=2797270907377705779' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2797270907377705779'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2797270907377705779'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/bc-th-mt-lin-quan-n-cuc-i-ca-h-ch-minh.html' title='Bức Thư Mật Liên Quan Đến Cuộc Đời Của Hồ Chí Minh'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-2172248732611739169</id><published>2007-11-13T00:02:00.000+01:00</published><updated>2007-11-13T00:05:32.620+01:00</updated><title type='text'>Vài Mẩu Chuyện Về Cuộc Ðời Hồ Chí Minh</title><content type='html'>Sự thật lịch sử:&lt;br /&gt;Vài Mẩu Chuyện Về Cuộc Ðời Hồ Chí Minh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Minh Cần &lt;br /&gt;(Cựu Phó Chủ Tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người viết bài này hy vọng góp thêm vài "mẩu chuyện" vào cuốn sách "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" của Trần Dân Tiên mà như lời giải thích miệng "từ Trên," khi cuốn sách được xuất bản lần đầu ở miền Bắc -- "tác giả của nó là một nhà báo nổi tiếng có cơ hội được biết rõ về thân thế của Người." Thực ra, hồi những năm 50, đại đa số cán bộ, chứ nói gì đến nhân dân, chưa hề nghe tên và không ai biết cái ông "nhà báo nổi tiếng" Trần Dân Tiên, tác giả cuốn sách "bất hủ" đó, là ai cả. Chỉ có một số rất ít cán bộ cao cấp thì thầm rỉ tai nhau về điều bí mật quốc gia: "... Chứ còn ai nữa!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mãi về sau này, qua hàng mấy thập niên, nhiều người mới ngã ngửa ra là ông tác giả "Chứ còn ai nữa!" đó, ông Trần Dân Tiên huyền thoại kia, chính là ông Nguyễn Tất Thành, cũng chính là ông Nguyễn Ái Quốc, và cuối cùng, cũng chính là... ông Hồ Chí Minh. Thế nhưng báo chí chính thức ở Việt Nam cho đến nay vẫn tiếp tục "giấu như mèo giấu c..." Theo tôi biết, hình như trong "thế giới" cộng sản, chỉ có hai lãnh tụ trực tiếp tham gia vào việc "xây dựng" tiểu sử của mình để lưu danh hậu thế là Stalin và Hồ Chí Minh. Tôi nói "hình như" vì không biết chính xác Kim Nhật Thành đã làm phù phép như thế nào với tiểu sử của ông ta. Nhà độc tài đẫm máu Stalin đã không trắng trợn tự tay viết tiểu sử của mình, mà giao cho một ban của Trung ương đảng, viết theo sự hướng dẫn của chính ông và cuối cùng ông "chỉ" hiệu đính tiểu sử của mình trước khi cho xuất bản. Còn "một người như Hồ Chủ Tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy..." (trí ch sách "Những mẩu chuyện...", tr. 7) thì... tự tay mình viết tiểu sử của mình để tự tôn vinh, tự đề cao chán chê, rồi "lập lờ đánh lận con đen" đặt tên tác giả là Trần Dân Tiên. Quả là một sự phỉ báng đối với lương tri con người! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù thế, tôi xin thành thật khuyên các bạn, ai đã có cuốn sách "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" thì chớ vội nóng nảy vứt nó đi mà phí, trái lới, thỉnh thoảng nên đọc lại để thấy rõ hơn bức chân dung thật của người viết ra nó. đó?224; tấm gương để đời! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay từ đầu sách, bạn gặp đoạn này: "Nhiều nhà văn, nhà báo Việt Nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng mãi đến nay, chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: Chủ tịch Hồ Chí Minh không muốn nhắc lới thân thế của mình." Hay một đoạn khác: "Tôi (lời Trần Dân Tiên huyền thoại) nói rõ mục đích của tôi. Chủ tịch chú ýϠnghe. Sau khi nghe xong, Người cười và đáp: "Tiểu sử đấy là một ýϠkiến hay. Nhưng hiện nay còn nhiều việc cần thiết hơn. Rất nhiều đồng bào đang đói khổ. Sau tám mươi năm nô lệ, nước ta bị tàn phá, bây giờ chúng ta phải xây dựng lại. Chúng ta nên làm những công việc hết sức cần kíp kia đã! Còn tiểu sử của tôi... thong thả sẽ nói đến!" Thế rồi Trần Dân Tiên (!) kết luận: "Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lới cho tôi nghe bình sinh của Người được?" Hay là đoạ?#243;i về thời gian "khi Chủ tịch Hồ Chí Minh còn là người thiếu niên mười lăm tuổi," thế mà cậu bé 15 tuổi ấy đã đủ hiểu biết, đủ láo xược để phê phán cả các bậc tiền bối là những anh hùng lịch sử vào hàng cha chú mình, như các cụ Phan Ðình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu. Hay một đoạn nữa: "Và nhân dân Việt Nam muôn người như một, nghe theo lời Hồ Chủ tịch, vì họ hoàn toàn tin tưởng ở Hồ Chủ tịch, họ hoàn toàn kính yêu Hồ Chủ tịch. Không có gì so sánh được lòng dân Việt Nam kính mến tin tưởng lãnh tụ Hồ Chí Minh. Nhiều nhà báo và nhiều bạn ngoại quốc rất lấy làm ngạc nhiên trước lòng kính yêu của nhân dân Việt Nam đối với vị Cha già Hồ Chí Minh. Nhưng đối với chúng ta, người Việt Nam thì rất dễ hiểu." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nhiều, rất nhiều "hạt ngọc châu" như thế nữa! Nhưng thôi, nhân tiện nói qua thế, chứ mục đích người viết bài này không phải để nói về cuốn sách "Những mẩu chuyện...", mà để bổ sung thêm vài nét vào bức chân dung của ông Hồ Chí Minh nhân dịp tháng 5, kỷ niệm ngày sinh "của Người," dù biết tỏng tòng tong là cả ngày, cả tháng, cả năm sinh "của Người" đều là "phịa" (xin cho phép tôi dùng khẩu ngữ này, có nghĩa là bịa đặt trắng trợn), và thậm chí trong một thời gian nhiều năm, cả ngày chết "của Người" cũng là "phịa" nốt. Cố nhiên, trong trường hợp sau, "Người" không có lỗi. Nhưng, một con người mà ngày sinh, tháng sinh, năm sinh, cho đến ngày chết đều là "phịa" cả, thì có gì bảo đảm là "những mẩu chuyện" tự kể về mình lới là không "phịa"? Nhưng dẫu sao chăng nữa, tháng 5 cũng là có dịp để "tưởng nhớ tới Người"! Vài "mẩu chuyện" mà tôi sắp kể đây là những chuyện về Chủ tịch Hồ Chí Minh có liên quan đến "vấn đề phụ nữ" (dĩ nhiên, không phải vấn đề giải phóng phụ nữ đâu!), và không phải là thời kỳ ông ở Pháp, Nga, Trung Quốc (vì đã có khá nhiều bài báo viết về những thời kỳ đó rồi). "Những mẩu chuyện" này thuộc thời kỳ ông ở Việt Nam, và cũng chỉ vẻn vẹn trong vài năm thôi, sau khi chính quyền cộng sản tiếp thu những "vùng tạm chiếm" của Pháp ở miền Bắc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;MỘT ÁN MẠNG XE CÁN&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Sau khi rời Hà Nội đi Moskva, theo học ở Trường đảng cao cấp của Trung ương đảng cộng sản Liên Xô hồi năm 1962, và nhất là sau khi tôi đã ra khỏi hàng ngũ đảng cộng sản hồi đầu tháng 6 năm 1964, trong lòng tôi luôn luôn bị ám ảnh bởi một câu chuyện mà càng ngày tôi càng thấy rõ có cái gì đây đầy oan khuất, đầy mờ ám, rất là nghiêm trọng, mà bây giờ ở ngoài nước, trong hàng chục năm, lắm lúc tôi cảm thấy bó tay không thể nào tìm hiểu được. Chuyện thế này: hồi cuối những năm 50 đầu những năm 60, tôi là phó chủ tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội, thường ngày tôi xuống các cơ sở. Nhưng sáng hôm đó, tôi nhớ là vào đầu xuân, tôi phải đến thường trực tại Ủy ban, thì anh Nguyễn Quốc Hùng, ủy viên trong Ủy ban, phụ trách văn phòng, bước vào phòng tôi, hồi hộp nói: "Báo cáo anh có một việc xảy ra, có một người đàn bà bị xe ô tô cán ở đoạn đường Nhật Tân phía đi lên Chèm..." Tôi đưa mắt nhìn Quốc Hùng, có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng không nói gì. Ngạc nhiên vì trong óc tôi thoáng một ýϠnghĩ, xe ô tô cán người ở Hà Nội chẳng phải là chuyện gì hiếm, sao anh ấy lại báo cáo với mình. Tôi im lặng chờ đợi. Quốc Hùng nói tiếp: "Nhưng mà, anh à, theo sự điều tra thì không phải là xe cán người, mà làm ra vẻ xe cán người..." Dừng lại một lúc, anh nói thêm: "Mà... theo báo cáo thì chiếc xe ấy lại chạy từ Chủ tịch phủ ra..." Mấy tiếng cuối cùng "từ Chủ tịch phủ ra" đã gây cho tôi một cảm giác thật mạnh. Nhưng lúc đó, thật ra, tôi không hề có mảy may ýϠnghĩ là việc này có liên quan gì đến vị Chủ tịch nước mà hồi đó, tôi chân thành kính yêu và tin tưởng. Một ýϠnghĩ thoáng qua trong óc: hay là bọn phục vụ ở Chủ tịch phủ đã làm bậy bạ cái gì đây với chị kia, rồi giết đi và bày trò cán xe? Suy nghĩ một lúc, tôi nói: "Theo quyết định của Trên, mọi vấn đề thuộc về công an, tòa án thì do bí thư Thành ủy giải quyết, nhất là những chuyện có dính dấp đến Trên, việc này không thuộc thẩm quyền của Ủy ban hay Thành ủy, vậy hôm nay, anh đến gặp anh Tuyên báo cáo ngay anh ấy biết để anh giải quyết thì hơn." &lt;br /&gt;Hôm sau, gặp lại, tôi hỏi thì Quốc Hùng cho biết: đã báo cáo rồi và anh Tuyên bảo anh sẽ trực tiếp làm việc với anh Thân (Lê Quốc Thân, hồi đó là giám đốc Sở công an Hà Nội, về sau được thăng chức thứ trưởng Bộ công an). Khoảng một tuần sau, nhân gặp Trần Danh Tuyên, bí thư Thành ủy kiêm phó chủ tịch Ủy ban hành chính thành phố, tôi tranh thủ hỏi về vấn đề đó, thì anh ta lạnh lùng gạt đi: "Thôi, việc đó xong rồi." Biết là không thuận lợi cho một cuộc trao đổi cởi mở, nên tôi im... Khi đã ở nước ngoài, trong nhiều năm tôi cứ băn khoăn mãi về chuyện đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi tháng 7 năm 1993, khi gặp nhà văn Vũ Thư Hiên, một người "cùng cảnh ngộ," tức là cùng bị dính vào "vụ án xét lại - chống đảng," đã sang được Moskva, tôi mới đem chuyện đó kể ra. Hiên bật người lên, vui mừng ra mặt, dường như anh được thêm một người nữa biết cái chuyện "thâm cung bí sử " này và chuyện tôi kể cho anh lới một lần nữa xác nhận điều mà cụ thân sinh của anh, ông Vũ đình Huỳnh, đã dặn dò anh. Hiên nói liền: "Nhưng không phải ô tô từ Chủ tịch phủ phóng ra đâu, anh ạ. Mà từ phố Hàng Bông Nhuộm đi lên Nhật Tân..." Tôi đáp lại: "Chính là Quốc Hùng nói với tôi thế!" Rồi Hiên thủng thẳng tâm sự với tôi: "Có một hôm, ông cụ tôi bảo tôi lên xe, chúng tôi đi lên Hồ Tây, rồi theo đường Quảng Bá đi lên đường Nhật Tân, chỗ làng đào, anh biết chứ?" Tôi trả lời theo kiểu dân Bắc: "Biết quá đi, chứ lị! Từ 51, tôi phụ trách ngoại thành cơ mà." Yên trí là tôi biết rõ địa thế vùng này, anh kể tiếp: Dừng xe lại, hai bố con ra xe, ông cụ dẫn anh đến một đoạn đường, hình như một bên có rặng ổi, rồi bảo: "Con ơi, con nhớ những lời bố dặn đây! Tới đây, đánh dấu một vụ án mạng, một vụ oan khuất khủng khiếp mà Trần Quốc Hoàn (ủy viên Bộ chính trị, bộ trưởng công an) là chính danh thủ phạm. Con hãy ghi nhớ, khi có dịp thì nói lên sự thật..." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện đại để thế này: có một chị nữ thanh niên người Nùng ở Cao Bằng, tên là Nông Thị Xuân, được đưa đến "phục vụ" Bác Hồ, cô đưa em là Nông Thị Vàng và một cô em họ nữa về Hà Nội. Sau đó, cô Xuân đẻ cho Bác một đứa con trai, được đặt tên là Nguyễn Tất Trung, và còn có tin đồn, một đứa con gái nữa, tên là Nguyễn Thị Trinh... Thế rồi Trần Quốc Hoàn hiếp cô Xuân tại nhà phố Hàng Bông Nhuộm, sau đó giết chết, rồi bày trò xe ô tô cán người tới đường Nhật Tân để lấp liếm tội ác. Sau khi cô chị bị giết, cô em chạy về Cao Bằng, rồi cũng bị giết nốt để "bịt đầu mối," và người em họ cô Xuân cũng không thoát khỏi bàn tay đẫm máu của nó. Người yêu của cô Vàng đã viết thư tố cáo hung thủ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra, những điều Vũ Thư Hiên kể tuy có rọi thêm vài tia sáng, nhưng vẫn chưa thỏa mãn được cái ýϠmuốn tìm hiểu sự việc cụ thể của tôi, nên tôi vẫn tiếp tục cố làm sáng tỏ vấn đề này. Những năm gần đây, nhờ việc đi lại của người trong nước sang Nga được dễ dàng hơn, nên vài người đã kể cho tôi thêm những chi tiết rất có giá trị, bổ sung cho những điều tôi đã biết. Nhưng tất cả những điều đó chỉ là nghe lại của người này, người khác, không có chứng cứ nào, không có tài liệu cụ thể nào xác minh, giúp cho tôi được vững tin. May mắn là mới đây có một người quen cho tôi xem một tài liệu với nhiều chi tiết cụ thể xác nhận về cơ bản những điều tôi đã tìm hiểu được trong những năm qua. Sau khi cẩn thận xem xét kỹ tài liệu đó, tôi có thể tin tưởng ở tính chất chân thật của nó. Tài liệu gồm có một bức thư dài năm trang đánh máy của người chồng chưa cưới của cô Vàng đã bị giết, viết ngày 29 tháng 7 năm 1983 gửi ông Nguyễn Hữu Thọ, Chủ tịch Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, kèm theo một bức thư một trang của một số thương binh, bạn cùng chiến đấu với anh ta, không đề ngày (có lẽ là gửi cùng ngày?), gửi ông Nguyễn Hữu Thọ, Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam, đồng gửi ông Lê Duẩn, Tổng bí thư đảng CSVN, ông Phạm Văn Ðồng, Chủ tịch HÐBT và ông Phạm Hùng, Phó Chủ tịch HÐBT, tố cáo hành vi tội ác của bọn hung thủ đã giết hai nhiều người vô tội. Nhưng có một điều rất "kẹt" cho tôi là anh bạn cho xem tài liệu lại dặn tôi đến hai lần "đừng công bố bản tài liệu," cho nên tôi không thể làm trái ý "người chủ" tài liệu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, tôi mong rằng anh ấy sẽ nghĩ lại và tự anh hoặc nếu anh thấy không tiện cho mình thì giao cho một người nào khác sớm công bố toàn văn bản tài liệu đó để thực hiện ước nguyện của những người đã chết oan và của những người đã bất chấp nguy hiểm, "máu hòa nước mắt viết thư này" (lời trong thư). Phải nói rằng những người viết thư thật rất dũng cảm, đáng kính phục. Vì Chân Lý, người ta coi thường cái chết, khi viết những lời thật xót xa, đầy mai mỉa và thách đố đối với những kẻ cầm quyền và chế độ hiện tồn trong nước; những lời ấy vang lên như tiếng thét đau thương, ai oán, đã bị nhóm cầm quyền cộng sản dìm đi, bóp nghẹt trong hàng mấy thập niên rồi: "Chúng tôi, những thương binh đã đổ xương máu vì độc lập của quốc gia, tự do, công lýϠcho nhân dân, chúng tôi rất mong Ngài vì chân lýϠmà tìm ra hung thủ, xử lý thích đáng, treo cổ hung thủ công khai hoặc bí mật. Nếu trái lại, vì bè lũ, phải bao che cho hung thủ không trừng trị được bọn tàn ác này, thì chúng tôi xin phép Ngài phổ biến rộng rãi vụ bê bối này cho toàn thể thương binh và bộ đội biết để họ đổ xương máu bảo vệ NGAI VÀNG CỦA CÁC NGÀI. Và hơn nữa, chúng tôi sẽ tuyên bố vụ bê bối giết vợ Cụ HỒ CHÍ MINH này cho toàn thế giới biết để cả nhân loại tin tưởng vào chế độ ưu việt của các Ngài. Chúng tôi một số thương binh sống dở chết dở, vì vấn đề này mà các Ngài muốn bỏ tù hay thủ tiêu, chúng tôi không hề sợ, và có khi như vậy lại đỡ khổ cho chúng tôi." (đúng nguyên văn, kể cả những chữ hoa). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;PHƯƠNG MAI&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Viết đến đây, tôi nhớ đến Nguyễn Chí Thiện, đã liều mình, bất chấp mọi nguy hiểm, xông vào sứ quán Anh ở Hà Nội để đưa tập thơ của anh ra nước ngoài. Không có những con người gan dạ như thế, làm sao bảo vệ Chân LýϠvà chống lại điều ác được? Theo lời dặn của anh bạn, tôi không công bố toàn văn tài liệu đó. Nhưng những gì tôi tìm hiểu được trong mấy năm qua, nhờ sự giúp đỡ của anh chị em trong nước và được tài liệu kia xác nhận, tôi tự thấy mình có bổn phận chia sẻ với mọi người, cốt để làm sáng tỏ thêm sự thật đã bị che giấu 40 năm rồi và phần nào đáp ứng, dù là một cách quá muộn màng đi nữa, lòng mong mỏi cuối cùng của những oan hồn đang ngậm hờn ở thế giới bên kia. Hơn nữa, ngay ở trong nước, tờ báo bí mật, gan dạ Người Sài Gòn, "tiếng nói của nhân dân thèm tự do ngôn luận," năm ngoái cũng đã tung vấn đề này lên rồi trong bài "Viết cho Ðào Duy Tùng." Và tôi tin chắc là nhà văn Vũ Thư Hiên cũng không thể bỏ qua chuyện này trong tập hồi ký "Ðêm Giữa Ban Ngày" của anh. Có điều tôi muốn nói rõ là tội ác của bọn hung thủ đê tiện trong vụ thảm sát một loạt người này, tuy rùng rợn, khủng khiếp thật, nhưng lại không phải là đề tài chính của bài này, vì ý định của tôi chỉ là bổ sung thêm vài nét chân thực vào bức chân dung của vị Chủ tịch đầu tiên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi kể lới chuyện trên, tôi xin phép nói đến một chuyện khác, mới nghe thì thật tào lao, nhưng lới có thể giúp cho ta hiểu được nhiều điều. Nói chung, hồi đó, khi tôi còn ở trong nước, cán bộ ở miền Bắc (và có lẽ cả miền Nam nữa), ngay cả trong câu chuyện riêng tư, không hề dám hé răng nói bất kỳ chuyện gì về các lãnh tụ, ngoài những lời sùng bái, tán tụng, ngoài những khuôn sáo đã định sẵn, như "ơn Bác, ơn đảng," v.v... Sự sùng bái cá nhân các lãnh tụ đã được gieo cấy sâu đậm vào tiềm thức cán bộ và dân chúng đến nỗi mọi người cho rằng nói đến các lãnh tụ mà thiếu sự ca tụng, sự sùng kính, nhất là nói đến đời riêng của các lãnh tụ là điều "phạm húy" khủng khiếp, mà điều đó thì tối kỵ, trước tiên, vì... rất nguy hiểm cho bản thân. Chỉ có một số cán bộ cao cấp nào đó thỉnh thoảng khi cao hứng mới có thể tự cho phép "đả động" nhẹ nhàng đến các lãnh tụ trong chừng mực... "không bị đứt đầu." Cố nhiên, những việc như thế không phải là không nguy hiểm. Có một lần, tình cờ tôi được "dự" vào một cuộc "loạn đàm" như vậy. Hôm đó, sau một cuộc họp ở Thành ủy, mọi người ra về, chỉ còn lại ba chúng tôi: Trần Danh Tuyên, bí thư Thành ủy Hà Nội, Trần Vỹ, phó bí thư, và tôi. Ðang nói chuyện linh tinh, bỗng Trần Vỹ hỏi khẽ: "Thế nào, việc Phương Mai đã xong chưa?" Trần Danh Tuyên đáp: "Không xong." Trần Vỹ nói tiếp: "Cô ấy cũng sạch nước cản đấy chứ, sao lại không xong?" Vui miệng, tôi cũng chêm vào một câu: " Sạch nước cản... thế mà tướng Nguyễn Sơn lại chê là ngực lép kẹp, ăn thua gì!" Cả ba cùng cười, rồi Trần Danh Tuyên hạ giọng nói rất khẽ: "Cô ấy muốn đặt vấn đề đàng hoàng, nhưng mà... Bác và các anh (ýϠnói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì lợi cho uy tín chính trị hơn." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin nói rõ chuyện như thế này: hồi đó, có ýϠkiến là ông Hồ cần có vợ để việc "giải quyết sinh lýϢ được điều hòa thì tốt cho sức khỏe. Và sau Hiệp định Genève 1954, người ta chọn một người "kháu" nhất trong số nữ cán bộ trẻ, đó là chị Nguyễn Thị Phương Mai, tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa và đưa chị từ Khu Bốn ra Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Và như ta đã biết qua cuộc "loạn đàm," chị đặt vấn đề phải có hôn nhân đàng hoàng. Thế là... việc không thành. Rồi chị được bổ nhiệm làm thứ trưởng Bộ thương binh và ở luôn tại Hà Nội. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;CÔ XUÂN BỊ GIẾT NHƯ THẾ NÀO?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ xin quay trở lới câu chuyện những cô gái ở Cao Bằng. Theo những điều người ta kể cho tôi trong những năm gần đây và được xác minh qua tài liệu đã xem thì có hai chi tiết hơi khác (các cô họ Nguyễn và cô Xuân chỉ có một con với ông Hồ), ngoài ra, các chi tiết khác về cơ bản đều giống nhau. Sự việc cụ thể như sau: &lt;br /&gt;Cô Nguyễn Thị Xuân (tên gọi trong gia đình là Sang) và em họ, cô Nguyễn Thị Vàng, 22 tuổi, quê làng Hà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng, cuối năm 1954, đã tình nguyện vào làm công tác hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ðược mấy tháng thì ủy viên Trung ương đảng, chủ nhiệm Tổng Cục Hậu cần Trần đặꮧ Ninh, gặp cô Xuân nói chuyện vài lần, rồi đầu năm 1955 cho xe đón cô Xuân về Hà Nội,"nói là để phục vụ Bác Hồ." Mấy tháng sau, cô Xuân cũng xin cho cô Vàng và cô Nguyệt (con gái của ông Hoàng Văn Ðệ, cậu ruột của cô Xuân) về Hà Nội ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm. "Vì các vị lãnh đạo không cho chị Xuân ở cùng với Bác trên nhà Chủ tịch phủ, giao cho ông Trần Quốc Hoàn, bộ trưởng Bộ công an, trực tiếp quản lý chị Xuân, cho nên chị Xuân mới được đem về 66 Hàng Bông Nhuộm, nhà của công an. Cuối năm 1956, chị Xuân sinh được một cậu con trai. Cụ Hồ đặt tên là Nguyễn Tất Trung. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Em có nhiệm vụ bế cháu," đấy là lời Vàng kể lới cho người chồng chưa cưới của mình trước khi cô bị giết. Và cũng nhờ Vàng đã kể lại, nên chúng ta biết được những sự việc sau đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng mồng 6, mồng 7 tháng 2 năm 1957, Trần Quốc Hoàn đến, nói chuyện vu vơ một lúc, rồi giở trò... kéo cô Xuân vào cái buồng xép, định hãm hiếp. Cô Xuân ú ớ la lên. Vàng hoảng sợ tru tréo, còn Nguyệt khiếp sợ quá co rúm lại ngồi ở trong góc. May lúc đó có tiếng cửa sổ nhà dưới xô sầm vào tường, Hoàn sợ, bỏ cô Xuân ra, rút súng lục ra dọa: "Chúng mày im mồm, không ông cho chết hết." Rồi xuống thang, ra ô tô chuồn. Mấy hôm sau, Hoàn lại đến, lên gác, đi thẳng vào phòng, ôm ghì cô Xuân hôn. Cô Xuân xô nó ra: "Không được hỗn, tôi là vợ ông Chủ tịch nước." Nó nói: "Tôi biết bà to lắm, nhưng tính mạng bà nằm trong tay tôi." Rồi lấy súng dí vào ngực cô Xuân, nó rút ra sợi dây dù đã thắt sẵn thòng lọng tròng vào cổ cô Xuân kéo cô lên giường, tự tay lột hết quần áo, ngắm nghía, rồi hiếp cô. Cô Xuân xấu hổ lấy tay che mặt. Nó kéo tay cô và nói: "Thanh niên nó phục vụ không khoái hơn ông già, lại còn vờ làm gái." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đó cô Xuân trở thành thứ đồ chơi trong tay Hoàn. Nó bảo cô Xuân dặn cho hai em phải biết câm cái miệng, nếu bép xép thì mất mạng cả lũ. Mấy chị em lúc bấy giờ rất sợ bị giết, bàn nhau. Vàng đề nghị mấy chị em trốn đi thì cô Xuân nói: "Sau ngày sinh cháu Trung, chị thưa với Bác: bây giờ đã có con trai, xin Bác cho mẹ con ra công khai. Bác nói: cô xin như vậy là hợp tình hợp lýϮ Nhưng phải được Bộ chính trị đồng ýϬ nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ýϠmới được. Do đó cô đành phải chờ một thời gian nữa... Mấy tuần trước, Bác lại hỏi chị: các cô ở đây có nhiều người lạ mặt tới thăm phải không? Chị thưa: ba chị em không có ai quen biết ở Hà Nội, còn bà con ở Cao Bằng thì không có ai biết chị em ở đâu. Bác nói không nhẽ ông bộ trưởng công an nói dối? Chị suy nghĩ mãi mới thấy rõ, nó muốn vu cáo chị em ta liên hệ với gián điệp hoặc đặc vụ gì đó, để định kế thoát thân nếu việc của nó bị bại lộ. Bây giờ ta trốn cũng không làm sao thoát tay nó, mà nó còn vu cáo giết hại anh chị em chúng ta. Chị bị giết cũng đáng đời, chỉ rất hối hận đã xin hai em về đây để chịu chung số phận với chị." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðến ngày 11 tháng 2 năm 1957, vào bảy giờ tối, một chiếc xe com măng ca thường đón cô Xuân lên gặp ông Hồ đỗ trước nhà. Tên Ninh, biệt danh là Ninh Xồm, bảo vệ viên của ông Hồ, vào gặp cô Xuân nói "lên gặp Bác." Cô Xuân mặc quần áo, xoa nước hoa rồi ra xe. Xe do Tạ Quang Chiến (tên này trong đội bảo vệ ông Hồ, về sau làm tổng cục phó Tổng cục Thể dục thể thao) lái đi. Sáng hôm sau, 12 tháng 2, một nhân viên công an Hà Nội đến báo tin cô Xuân bị chết vì tai nạn ô tô, hiện còn để ở nhà xác bệnh viện Phú Doãn. Vàng vội vã đưa cháu Trung cho Nguyệt bế, lên xe công an vào bệnh viện, nhưng không được vào nhà xác. Chờ độ một tiếng sau thì có người bác sĩ ra đọc biên bản, đại ý: trên thân thể tử thi không có thương tích gì, cũng không phải bị đánh chém gì. Mổ tử thi, trong lục phủ ngũ tạng cũng không có thương tích gì, dạ dày không có thuốc độc, tử cung không có tinh trùng, chứng tỏ không bị hiếp dâm. Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nứt, nước nhờn chảy ra. Bác sĩ nói: đây có thể là nạn nhân bị trùm chăn lên đầu, rồi dùng búa đánh vào giữa đỉnh đầu. Vàng nghe xong chạy về kể lại cho Nguyệt. Hai chị em cùng khóc... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ít lâu sau, một cán bộ công an đến bế cháu Trung đi, hai chị em không biết đem đi đâu. Sau đó, Vàng được đưa đi học lớp y tá của Khu tự trị Việt Bắc ở Thái Nguyên, còn Nguyệt thì Vàng không biết người ta đưa đi đâu, sống chết ra sao. Học được mấy tháng thì Vàng được chuyển về bệnh viện Cao Bằng và may mắn được gặp người chồng chưa cưới ở đây, kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Cô nói với người yêu: "Em nghĩ anh chỉ bị thương nhẹ, anh còn sống được lâu, anh sẽ nói rõ cho toàn dân biết vụ bê bối này. Còn em thì chắc chắn sẽ bị chúng giết, vì em đã nói vụ này cho nhiều chị em bà con biết. Bọn hung thủ còn theo dõi em. Ở۠Cao Bằng, có hôm em còn thấy thằng Ninh Xồm tới gặp ông bác sĩ bệnh viện trưởng, được ít lâu họ tuyên bố em bị thần kinh, được chuyển về điều trị tới bệnh viện Hòa An." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ð念226;y là lời người yêu, chồng chưa cưới của cô Vàng: "Tôi chỉ được gặp Vàng có một tháng, đến ngày mồng 2 tháng 11 năm 1957, cô Vàng về thăm ông cậu Hoàng Văn Ðệ, hung thủ đi theo, giết chết, rồi quẳng xác xuống sông Bằng Giang, đến ngày mồng 5 tháng 11 mới nổi lên ở Hoàng Bồ. Ðược tin, tôi chạy về cầu Hoàng Bồ, thì thi hài đã được kiểm nghiệm và chôn cất rồi. Nghe dư luận bàn tán, cô bị đánh vỡ sọ, tiền, đồng hồ vẫn còn nguyên và người nhà đã nhận về chôn cất. Vụ này nhiều người bị giết: cô Xuân vợ Cụ Hồ Chí Minh, cô Vàng vợ chưa cưới của tôi, cô Nguyệt, còn nhiều người ở trường y tá Thái Nguyên, nghe chuyện Vàng đi nói chuyện lại cũng bị giết lây. Mấy chục năm nay, tôi tím gan thắt ruột nghĩ cách trả thù cho em tôi, nhưng sức yếu thế cô, đành ngậm hờn chờ chết... " &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiện đây, xin phép kể qua một chuyện ngoài lề có ý nghĩa. Hồi Vũ Thư Hiên còn ở Moskva, "người ta" dò biết là anh đang viết hồi kýϬ và hình như cũng đoán biết là anh có trong tay "những mẩu chuyện" nào đó. Thế là một hôm, "bọn trấn lột" người Việt đến nhà, chờ Hiên vào thang máy thì chúng ùa theo, đâm anh vào mông, giật chùm chìa khóa, rồi xông vào nhà. Chúng không đụng đến tiền bạc gì hết, mà chỉ tìm kiếm tài liệu và lấy các đĩa mềm máy tính, trong đó có phần hồi kýϠanh đang viết dở dang. Khi chúng đi rồi, Hiên gọi điện ngay cho tôi. Mấy hôm sau, anh lại báo tin rằng một tên gọi điện cho anh, bảo nếu muốn lấy lại đĩa mềm thì hãy "đến đấy, đến đấy" ở Moskva, mà theo lời anh, chỗ ấy là... ngôi nhà chung cư của cán bộ nhân viên sứ quán Việt Nam tại Nga. Hiên nói để trấn an tôi: "Cũng may là tôi đã dự phòng trường hợp này rồi. Anh yên tâm." Sau đó không lâu, Hiên đến nhà đưa cho tôi đọc 74 trang hồi ky ?911;a anh. Và một thời gian sau nữa, anh lặng lẽ rời khỏi nước Nga, tìm nơi khác an toàn hơn để "đậu"... Tôi kể chuyện này để thấy tính nhạy cảm cao độ của những-người-nào-đó đối với "những mẩu chuyện" không chảy theo luồng lạch của "lãnh đạo" và "người ta" sẵn sàng lao vào những hành động tội ác, điên cuồng, cực kỳ phiêu lưu, chỉ cốt để... bưng bít sự thật. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, vì chân lýϬ lẽ nào chúng ta có quyền chôn vùi, hoặc để cho ai đó được phép chôn vùi sự thật? Trái lại, bằng bất cứ giá nào, phải tìm mọi cách để trả về cho Lịch Sử những sự kiện chân thật, khách quan, không bị tô vẽ, không bị bóp méo, để mọi điều, mọi người đều được đánh giá đúng đắn và công bằng. Công LýϠđòi hỏi như thế! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;NHỮNG CÂU HỎI VỀ HỒ CHÍ MINH&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về cháu bé Nguyễn Tất Trung thì sau khi mẹ chết, nó được gửi cho ông Nguyễn Lương Bằng nuôi, độ 4-5 tuổi thì chuyển cho ông Chu Văn Tấn, đến năm 13 tuổi là năm 1969, ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh mất thì giao về cho ông Vũ Kỳ, nguyên thư kýϠriêng của ông Hồ, làm con nuôi và đổi họ thành Vũ Trung. Tôi xin phép bỏ qua những tình tiết khác và dừng lại ở đây, vì đến đây, cũng đủ để có thể rút ra vài kết luận sơ bộ có liên quan đến đề tài cần nói: &lt;br /&gt;1) Tôi luôn luôn nghĩ rằng không nên "xoi mói" vào đời tư của người khác, kể cả đời tư của các lãnh tụ. Việc các lãnh tụ có vợ, có con là chuyện rất thường tình. Ông Hồ, cũng như bất cứ ông lãnh tụ nào khác, cũng như bất cứ người nào khác, đều có thể có cuộc sống tình dục, cuộc sống gia đình, có thể có vợ, có con, có thể ly dị với vợ, rồi lới lấy vợ khác... Những điều đó không ai nên can thiệp đến. Thậm chí, dù cho ông lãnh tụ nào đó có vợ rồi, lại đi ngoại tình, "cặp bồ" với ai đó, như trường hợp Lenin, hay vợ sờ sờ ra đấy mà vẫn ngang nhiên ngủ với gái, hết cô này đến cô khác, như trường hợp Mao Trạch Ðông, hay đi hoang, rồi có con với người khác, như trường hợp Karl Marx, (những ví dụ này tôi không nói vu vơ, các sử gia và các nhà báo đứng đắn trên thế giới đã viết quá đủ, với những bằng chứng không thể chối cãi) thì cũng đáng phê phán đấy, nhưng cũng chẳng sao cả, trời không vì thế mà sập được! Chỉ có cái đầu óc ngu muội, phong kiến của cái đám lãnh đạo cộng sản kênh kiệu, tự coi mình là "trí tuệ, danh dự và lương tâm của thời đại" hay là "đỉnh cao trí tuệ loài người," mới nghĩ rằng phải tô vẽ cho lãnh tụ thành một ông thánh sống, là một con người siêu phàm, không vợ không con... thì càng thêm uy tín chính trị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế rồi cứ giấu kín cuộc đời riêng tư của các lãnh tụ như là bí mật quốc gia số một, hễ ai động khẽ đến là trừng trị tàn nhẫn. Ðấy, cái vụ vừa qua đảng "xử trí kỷ luật" một cách thô bạo đối với Kim Hạnh, tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, chỉ vì báo đó dám nói sơ sơ chuyện ông Hồ có vợ hồi ở Trung Quốc, là một chứng minh cho cái đầu óc ngu dốt, độc đoán, lố bịch của cái đám ấy. Lẽ cố nhiên, cách xử sự của người đàn ông đối với phụ nữ, đối với vợ con phản ánh toàn bộ tư cách, phẩm chất, đạo đức của con người, và điều đáng nói, đáng xem xét đối với các lãnh tụ chính là ở đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2) Theo tôi, các cô gái Cao Bằng, cũng như anh chồng chưa cưới của cô Vàng cùng các thương binh bạn chiến đấu của anh đều rất ngây thơ, tưởng là ông Hồ định lấy cô Xuân làm vợ thật, tưởng cô Xuân là vợ của ông Hồ thật. Khách quan mà xét, ông Hồ không muốn có vợ đàng hoàng, ông chỉ muốn giữ cái "uy tín chính trị" hão của "bậc siêu nhân," ông chỉ muốn được "tiếng" vì dân vì nước đến nỗi suốt đời không mơ tưởng đến chuyện vợ con. Và điều này nói ra chua xót thật, nhưng không thể không nói: cô Xuân chỉ là món đồ chơi trong tay ông mà thôi. Cô Xuân được đưa về Hà Nội là để "phục vụ" ông Hồ, cũng như bao nhiêu cô gái Trung Quốc đã được đưa đến Trung Nam Hải để "phục vụ" ông Mao (Xem hồi kýϠ"Tôi là bác sĩ riêng của Mao" của LýϠChí Tuy). Mồm ông Hồ nói nào là giải phóng phụ nữ, nào là chống tư tưởng phong kiến, tôn trọng phụ nữ, v.v... thế nhưng ông đã hành xử với phụ nữ cực kỳ phong kiến, coi phụ nữ chẳng khác gì món đồ chơi. Nhận xét như thế hoàn toàn không có tính chất vũ đoán, vì thử hỏi: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a. Nếu coi cô Xuân là vợ thật, tới sao ông lại không để cô ở chung tới ngôi nhà riêng của ông ở trong khuôn viên Chủ tịch phủ, mà bắt cô phải ở riêng mãi tận nhà 66 Hàng Bông Nhuộm, (ai biết rõ Hà Nội thì dễ dàng hình dung được khoảng cách) là nhà của công an, lại phải chịu dưới sự quản lý trực tiếp của bộ trưởng công an Trần Quốc Hoàn và chỉ khi nào ông cần "được phục vụ" thì cho xe đón cô lên Chủ tịch phủ mà thôi? Trong những n ăm đó, ông Hồ chưa đến nỗi thất thế tới mức phải để cho Trường Chinh, Lê đức Thọ, Hoàng Quốc Việt có thể can thiệp vào cuộc sống tình cảm của ông như vậy, có thể khống chế ông như vậy. Ông đường đường là lãnh tụ tối cao, là Chủ tịch đảng, cơ mà! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b. Nếu ông coi cô Xuân là vợ thật thì khi cô đẻ con trai rồi, tại sao ông vẫn để hai mẹ con ở riêng tận 66 Hàng Bông Nhuộm và khi mẹ nó chết rồi, ông không đem con về nuôi, mà lại đưa cho người này, người khác nuôi cho đến khi thằng bé lên 13 tuổi, là năm ông qua đời, thì "người ta" (cũng khó biết được là ai, Bộ chính trị hay là theo lời dặn của bố đẻ đứa bé?) lại giao nó cho Vũ Kỳ làm con nuôi? Và xin các bạn chú ýϬ Vũ Kỳ đã (chắc chắn là anh ta không bao giờ dám tự ýϩ đổi họ thằng bé thành Vũ Trung, xóa mọi dấu vết tội lỗi của một ông họ Nguyễn Tất! Ở۠đây, khách quan mà nói, dường như ông Hồ không có chút tình thương yêu nào đối với đứa con đẻ của mình. Một người như vậy làm sao có thể thương yêu trẻ con người khác được? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3) Theo tôi, thật khó mà bác bỏ ýϠkiến cho rằng từ đầu đến cuối, ông Hồ cùng đám cận thần của ông, những ủy viên Trung ương, ủy viên Bộ chính trị, đã đánh lừa tệ hại cô Xuân, một cô gái quê ngây thơ ở miền núi, làm cho cô tưởng lầm ông định lấy cô làm vợ thật. Khi có con với ông rồi, cô xin cho hai mẹ con "được ra công khai" (chắc ýϠnói hợp thức hóa) thì một mặt ông làm ra vẻ thông cảm, thừa nhận yêu cầu đó là hợp tình hợp lýϬ nhưng mặt khác ông lại chỉ vào các ông trong Bộ chính trị mà nói là các ông kia có quyền quyết định chứ không phải ông, phải chờ ý kiến của các ông kia, làm như ông không phải là "lãnh tụ tối cao," không phải là Chủ tịch đảng, làm như ông ở dưới quyền mấy ông kia trong Bộ chính trị. Rồi ông còn khuyên nhẹ nhàng: "Cô đành phải chờ một thời gian nữa!" Và thật tội nghiệp cho cô Xuân, cô đã chờ, chờ... đến khi bị giết! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4) Còn có nhiều điều khác mà trong tình hình hiện nay khó có thể tìm ra được lời giải đáp: Tại sao Trần Quốc Hoàn lại có thể có thái độ trắng trợn, đê tiện như thế đối với cô Xuân? Dù cô không phải là vợ chính thức thì cũng là "bồ" (nói theo lối nói thông thường hiện nay ở Việt Nam) của lãnh tụ, cơ mà! Sao y lại có thể to gan phạm thượng đến như thế? Hay là y đã thấy rõ tình thế bị "thất sủng" của cô Xuân, tức là cái thái độ không mặn nồng nào đó của ông Hồ đối với cô Xuân, nên mới bạo phổi làm chuyện bậy bạ đến thế? Hay là y đã biết một quyết định nào đó. về cô Xuân, nên y nghĩ rằng "không xài thì phí của trời," trước sau rồi cô cũng chết? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn câu hỏi mà ông Hồ đặt ra cho cô Xuân về những người lạ mặt thường đến chỗ các cô phải không, có ýϠnghĩa gì? Có đúng là do bộ trưởng công an mớm cho ông hay không? Việc giết cô Xuân, cô Vàng, cô Nguyệt... là mưu đồ của cá nhân Trần Quốc Hoàn, hay là chủ trương của một tập thể, nếu là của một tập thể thì tập thể nào, và ông Hồ có được biết hay không? Trách nhiệm của ông Hồ, của Bộ chính trị Trung ương đảng, của Bộ công an, của Trần Quốc Hoàn trong việc này như thế nào? Khoảng thời gian từ khi cháu Trung được sinh ra (cuối năm 1956) đến ngày Hoàn tới dở trò hãm hiếp mẹ nó (mồng 6 hay mồng 7 tháng 2 năm 1957), cũng như từ ngày đó tới ngày mẹ nó bị giết (11 tháng 2 năm 1957) vì sao lại gần nhau đến thế? Ð辶#7873;u đó có ý nghĩa gì? Vân vân và vân vân... Hy vọng là rồi đây, các nhà thám tử Maigrets tài giỏi nhất, các chuyên gia về tội phạm có thể góp ýϬ góp sức, giúp làm sáng tỏ nhiều vấn đề. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh là một nhân vật lịch sử đã có ảnh hưởng rất lớn đối với vận mệnh đất nước và nhân dân Việt Nam trong nhiều thập niên của thế kỷ 20. Dù muốn hay không, không ai có thể phủ nhận điều đó. Nhưng, ảnh hưởng đó là tốt hay xấu, hay vừa tốt vừa xấu, tốt nhiều xấu ít, hay ngược lại? Công trạng của ông thế nào, tội lỗi của ông ra sao, chỉ có công không có tội, hay là chỉ có tội không có công, hay vừa công vừa tội? Ông là vị thánh nhân, là bậc siêu nhân, hay là kẻ phàm phu, hay là tên giả dối, bịp bợm? Ông là biểu tượng của đạo đức với trái tim nhân ái, hay là một kẻ vô luân, vô đạo với lòng dạ bất lương?.. Tất cả những câu hỏi đó đòi hỏi một sự nghiên cứu khách quan, cẩn trọng, sâu sắc, tỉ mỉ, toàn diện, và cuối cùng... phải chờ Lịch Sử cân lượng, phán xét, Lịch Sử được đúc kết từ muôn ngàn sự kiện chân thật. Nhận thức sâu sắc điều đó, người viết bài này không mảy may có tham vọng đánh giá cuộc đời của vị Chủ tịch đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ý muốn nhỏ nhoi đã được nói ngay từ đầu, chỉ là để góp thêm vài "mẩu chuyện," qua đó người đọc có thể thấy thêm được vài nét chân thật trên bức chân dung hoành tráng, đồ sộ của ông mà giới cầm quyền cộng sản Việt Nam từ trước đến nay đã dày công tô vẽ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, vì chân lýϬ lẽ nào chúng ta có quyền chôn vùi, hoặc để cho ai đó được phép chôn vùi sự thật? Trái lại, bằng bất cứ giá nào, phải tìm mọi cách để trả về cho Lịch Sử những sự kiện chân thật, khách quan, không bị tô vẽ, không bị bóp méo, để mọi điều, mọi người đều được đánh giá đúng đắn và công bằng. Công LýϠđòi hỏi như thế! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Ngày 10 Tháng Ba 1997) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Minh Cần&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-2172248732611739169?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/2172248732611739169/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=2172248732611739169' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2172248732611739169'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2172248732611739169'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/vi-mu-chuyn-v-cuc-i-h-ch-minh.html' title='Vài Mẩu Chuyện Về Cuộc Ðời Hồ Chí Minh'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-2251772616133877472</id><published>2007-11-12T23:48:00.000+01:00</published><updated>2007-11-12T23:52:02.070+01:00</updated><title type='text'>Ðêm giữa ban ngày : caí chết của Nông thị Xuân, vợ bác Hồ</title><content type='html'>:::Vũ Thư Hiên:::&lt;br /&gt;Ðêm giữa ban ngày&lt;br /&gt;Chương 34&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng một lúc cửa sổ các nhà-xà lim theo nhau đóng sập lại rầm rầm, tiếng lính gác chạy sầm sập. Sau đó là im lặng hoàn toàn. Chỉ còn tiếng gió hú trên đồi, quanh quất giữa bàn cờ những ô biệt giam.&lt;br /&gt;Xà lim tối om. Tôi rón rén bước ra phía cửa ra vào để nhìn qua lỗ thủng ra ngoài.&lt;br /&gt;Thường cho tù ra đi cung người ta không đóng hết mọi cửa sổ mà chỉ đóng ở những nhà nào có tù đi ngang. Khi các cửa sổ bị đóng hết có nghĩa là sự kiện bất thường. Tôi phải chờ một lúc mới nghe tiếng cánh cổng tôn rên rỉ mở ra xa xa, tiếng đế giày sàn sạt trên sỏi, rồi mới tới đoàn người. Ði đầu là những tên bảo vệ lăng xăng. Theo sau chúng là các quan chức líu ríu vây quanh một nhân vật bệ vệ. Tôi nhận ra bộ trưởng Bộ Nội Vụ Trần Quốc Hoàn.&lt;br /&gt;Ðây là lần thứ hai kể từ khi bị giam tôi nhìn thấy tên Béria(1) của Việt Nam.&lt;br /&gt;Lần đầu là ở sân Hỏa Lò, lúc Huỳnh Ngự lấy tôi đi cung. Cũng một đoàn rầm rộ như thế này. Hoàn đi thẳng một mạch từ cổng vào tới khu ngách trái của Hỏa Lò, gần nơi diễn ra những cuộc hỏi cung. Tôi đoán Hoàn vào giải quyết chuyện gì đó trong vụ chúng tôi. Sau này, cha tôi tính ngày tháng để nhớ lại, ông nói có lẽ đó là hôm Hoàn vào gặp ông để yêu cầu ông chấm dứt cuộc tuyệt thực kéo dài đã mười ngày. Gương mặt lầm lì, cái nhìn vô cảm, nhân vật thứ hai trong ngành chuyên chính vô sản sau Lê Ðức Thọ gợi nghĩ tới một con sâu róm. Khi tôi đi ngang, Hoàn liếc xéo tôi, như nhìn một con vật trong đàn gia súc.&lt;br /&gt;Cuộc đi thăm của Hoàn lần này chắc chắn liên quan tới vụ chúng tôi. Bất Bạt là trại không thuộc quyền Bộ Nội Vụ. Hoàn tới đây hẳn lại để gặp ai đó trong số những tên tù cao cấp bướng bỉnh. Chứ không phải để gặp những tên tù lèm nhèm như tôi. Tôi thuộc loại con sâu cái kiến, loại không được các đại quan tính đến.&lt;br /&gt;Hình như bất cứ người cầm bút nào cũng có lần gặp trạng thái kỳ cục này : mạch văn đang trôi chảy bỗng ì ra khi gặp một nhân vật mà ngòi bút khước từ không muốn viết về nó. Chuyện đó đã xảy ra với tôi khi tôi đụng tới Trần Quốc Hoàn. Tôi đã tính bỏ, không viết về Hoàn nữa. Y không xứng đáng được nhắc tới trong cuốn sách, bởi y không có quan hệ trực tiếp với tôi trong quá trình vụ án, Hoàn không có vai trò trong câu chuyện tôi muốn thuật lại cùng bạn đọc. Trong vụ án này, mặc dầu tên Trần Quốc Hoàn được ghi như một trong những nhân vật chủ chốt, Hoàn chỉ là tay sai cho Lê Ðức Thọ. Tay sai là tay sai, cho dù có là bộ trưởng. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy vẫn phải viết. Bức tranh xã hội Việt Nam vào thập niên 60 thiếu Hoàn sẽ mất đi một mảng điển hình.&lt;br /&gt;Tôi không có lần nào tiếp xúc riêng với Trần Quốc Hoàn. Cùng ngồi tù với cha tôi ở Sơn La, nhưng Hoàn không nhập được vào khối các cựu tù nhân bè bạn với cha tôi. Những người này sau Cách mạng Tháng Tám vẫn thường qua lại thăm nhau. Hoàn chỉ tới ngôi nhà chúng tôi ở 65 Nhà Rượu đôi ba lần là cùng trong thời kỳ bí mật. Kháng chiến thành công rồi không bao giờ tôi thấy Hoàn tới nữa. Ðối với tôi điều đó có nghĩa Hoàn không thuộc số người mà cha tôi coi là bạn. Cha tôi phân biệt bạn và đồng chí. Những người cộng sản hiển nhiên là đồng chí, nhưng không hiển nhiên là bạn của ông. Bạn bè của ông đông, đủ loại, trong đó có nhiều người không phải là cộng sản, thậm chí có xu hướng trái ngược với cha tôi, như ông Tiến cố tôi đã có dịp nhắc tới ở trên, hoặc các ông Hoàng Văn Chí, ông Phan Tử Nghĩa, Nguyễn Văn ỏi... theo xu hướng xã hội. Mỗi khi gặp nhau họ tranh luận ầm ĩ khi nhận định thời cuộc, cãi nhau về chủ trương, nhưng khi mẹ tôi đã dọn cơm lên thì bầu không khí lại trở về vui vẻ, nhộn nhạo tiếng cười và những câu nói đùa bất tận.&lt;br /&gt;Khoảng đầu những năm 60 Trần Quốc Hoàn bỗng nổi bật lên như một tên mao-ít cuồng nhiệt, một hung thần xã hội chủ nghĩa. Khắp nơi, người ta xì xào về những lời tuyên bố của Hoàn, coi như Hoàn là cái phong vũ biểu cho thời tiết chính trị của đất nước. Hoàn được gán cho cái biệt hiệu "Béria của Việt Nam" chính là trong thời kỳ này, thời kỳ bắt đầu những cuộc tấn công hùng hổ và ầm ĩ vào chủ nghĩa xét lại hiện đại, không phải vì những cuộc bắt bớ (lúc đó chưa xảy ra) mà vì những lời dọa dẫm được hào phóng ban phát trên các diễn đàn. Tôi có lần hỏi cha tôi Trần Quốc Hoàn là người thế nào. Cha tôi có vẻ không bằng lòng câu hỏi của tôi.&lt;br /&gt;- Con phải cẩn thận. - cha tôi càu nhàu - Tình hình nước ta không đơn giản. Nói động tới Trần Quốc Hoàn là nguy hiểm lắm đấy. Con đã ở Liên Xô thời kỳ Ðại hội XX, con thừa hiểu tình hình bên đó ngày trước là thế nào. Bố nói phải cẩn thận là trong ý nghĩa đó. Béria dù sao cũng còn là một hạ sĩ quan trong quân đội Nga hoàng, còn có học đôi chút, chứ Trần Quốc Hoàn thì hoàn toàn vô học. Hồi Sơn La anh em tù nhận xét hắn tham ăn tục uống, đã thế lại có tính tắt mắt, nhưng coi đó là khuyết điểm sinh hoạt, chỉ nhắc nhở hắn rồi bỏ qua. Trong đời thường mà thế, ắt trong công việc không thể đàng hoàng. Hắn tiểu nhân, mà đó là một tư chất đáng sợ. Hắn chấp nhặt lắm đấy. Và không từ việc gì không dám làm. Nhất là bây giờ hắn lại ở trong Bộ Chính trị, tuy là ủy viên dự khuyết, trên hắn lại có Lê Ðức Thọ đỡ đầu.&lt;br /&gt;- Thế những người biết hắn đâu cả mà không ai dám can ngăn ?&lt;br /&gt;Cha tôi thở dài :&lt;br /&gt;- Hồi cuối năm 1954 các cố vấn Trung Quốc phát biểu không đồng ý cho bác Lê Giản lãnh đạo ngành Công an, cụ Hồ nghe theo. Sau đó ít lâu, một hôm ông Cụ có hỏi bố : "Chú thấy liệu Trần Quốc Hoàn có đảm đương được trách nhiệm bộ trưởng Bộ Công an không ?" Bố biết can cũng chẳng được, nên chỉ trả lời qua quít : " Tôi ở Sơn La với anh ấy mấy năm tôi biết, trình độ văn hóa cũng như trình độ kiến thức anh Hoàn này kém lắm. Mà trông nom một bộ quan trọng như Bộ Công an(2), theo tôi nghĩ, phải có người giỏi, có học thức, sao Bác không giao cho ai khác ?".&lt;br /&gt;Người tiến cử Trần Quốc Hoàn nắm Bộ Công an là Lê Ðức Thọ. Trường Chinh tán thành. Ông Hồ hỏi ý kiến cha tôi cũng chỉ để tham khảo. Cho dù ông có thấy cha tôi nói phải ông cũng không nghe theo được. Còn cha tôi thì cho rằng để trả lời cho một câu hỏi của ông Hồ về nhân sự ông nói thế đã là nhiều. Thường ông kín đáo, không hay nhận xét về người này người khác. Không phải vì sợ hãi, hay nể nang, mà vì thận trọng.&lt;br /&gt;Ông cho rằng con người ta lúc thế này lúc thế khác, không phải bất biến, lấy một giai đoạn mà nhận định cho cả cuộc đời con người là không nên. Ðấy là nói chung, chứ riêng trường hợp này ông không nói còn vì e ngại thế lực của Lê Ðức Thọ. Năm 1955, khi Cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức bị phát hiện sai lầm, Lê Ðức Thọ được thay Lê Văn Lương, thì thế lực Thọ đã mạnh. Cha tôi sợ, nói thẳng ra là như thế. Như một bệnh truyền nhiễm bắt đầu lan rộng, cái sợ không chừa cả ông. Cái khí phách còn lại của tinh thần nho sĩ chỉ còn lại ở chỗ ông đủ nghị lực để giữ mình không dây vào những việc làm bạc đức, một thứ khí phách mà vài thập niên sau được đặt tên là chủ nghĩa makeno.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 1965, nhân người nhà một viên chức chế độ cũ bị bắt tìm đến ông nhờ ông can thiệp giùm, cha tôi nhận lời đi gặp Trần Quốc Hoàn. Cha tôi biết rõ người bị bắt, ông này là người đúng đắn, trước đã có công giúp đỡ cách mạng. Chắc hẳn do tính tình nóng nảy, không biết giữ gìn lời ăn tiếng nói mà ông này bị bắt. Lúc ấy cha tôi đã về hưu, không còn quyền chức gì để có thể trực tiếp giúp đỡ ông. Cha tôi đến với Trần Quốc Hoàn, nghĩ Trần Quốc Hoàn sẽ nể tình bạn tù cũ mà nghe ông xem xét lại vụ án. Nhưng ông lầm. Hoàn tiếp ông, hứa hẹn bâng quơ, nhưng rồi việc đâu bỏ đó.&lt;br /&gt;Không giúp được người oan ức cha tôi rất buồn.&lt;br /&gt;- Thằng lưu manh khó lòng trở thành người tử tế. - ông than phiền với ông Ðặng Kim Giang - Mình quá tin ở khả năng cải tạo của môi trường đối với con người, hóa ra không phải như vậy.&lt;br /&gt;Ông Giang an ủi cha tôi :&lt;br /&gt;- Cậu không giúp được người ta thì cũng đừng dằn vặt mình quá. Ai chịu trách nhiệm được thay kẻ khác ?&lt;br /&gt;Ông Ðặng Châu Tuệ(3) hôm đó có mặt thở dài :&lt;br /&gt;- Thời bây giờ khác trước rồi. Nghĩ nhiều đến số phận dân chúng lúc này là lạc hậu lắm, chúng mày ơi. Bây giờ người ta nghĩ tới những cái khác kia - cái chức, cái quyền, cái lợi. Cách mạng mà rồi thế này ư ? Tao ngấy đến tận cổ.&lt;br /&gt;Tôi nghe được mẩu đối thoại ấy, nhưng tôi không nghĩ cha tôi nói theo nghĩa đen. Một nhà cách mạng làm tới chức vụ cao như thế sao lại có thể là một tên lưu manh được ?&lt;br /&gt;Bộ Nội Vụ, trung thành với tính chất bí hiểm của nó, không hay tổ chức những cuộc gặp gỡ các nhà báo, nếu có thì chỉ là những cuộc họp báo hạn hẹp để nghe một cán bộ cấp vụ phổ biến chủ trương hoặc công bố kết quả một chiến dịch, một vụ phá án gián điệp chẳng hạn. Cho nên các nhà báo ít có dịp tiếp xúc với Trần Quốc Hoàn. Tôi chỉ thỉnh thoảng được gặp, nói cho đúng là nhìn thấy Hoàn, trong một số buổi khánh tiết long trọng, ở những cuộc đón tiếp ở địa phương mà tôi tình cờ có mặt. Trong các nhân vật lãnh đạo ở Việt Nam thời bấy giờ Trần Quốc Hoàn có bộ mặt khả ố nhất, theo tôi. Có thể người khác thấy Hoàn theo cách khác, nhưng tôi thì tôi thấy đúng như vậy. Hay vì Hoàn là bộ trưởng công an nổi tiếng tàn bạo mà tôi nhìn ra thế chăng ? Từ ngày Trần Quốc Hoàn lên làm bộ trưởng thì trên miền Bắc không có mấy gia đình không có người thân trong gia tộc ở tù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trần Quốc Hoàn thường xuất hiện cùng lúc với Lê Quốc Thân. Béo núc ních, cổ rụt, hai mắt ti hí, giống hệt một con lợn, là phó của Hoàn. Thứ trưởng Lê Quốc Thân được người ta biết đến như một tên bất nhân. Trần Quốc Hoàn còn học được vài đường đạo đức giả ở đàn anh Lê Ðức Thọ, chứ Lê Quốc Thân ngu độn chỉ biết kêu gọi dùng bàn tay sắt. Ðược Ðảng tâng bốc là thanh kiếm và lá chắn(4) chiến đấu vì sự nghiệp xã hội chủ nghĩa, bảo vệ Ðảng, bảo vệ nhân dân, ngành công an Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Trần Quốc Hoàn và Lê Quốc Thân nhanh chóng trở thành một đạo kiêu binh. Ðến nỗi, những cán bộ công an có công tâm phải thốt lên :"Cái sự coi mỗi công dân là một tù nhân dự khuyết mở đầu cho một thời đại khốn nạn. Rồi đây chúng ta sẽ phải trả giá cho sự thất nhân tâm này". Tôi được nghe, được đọc một số bài nói chuyện với cán bộ ngành công an của Lê Quốc Thân. Những bài báo này, theo nhận xét của giới trí thức, vừa ngu xuẩn vừa sặc mùi bạo lực. Tôi là người yêu chủ nghĩa xã hội, và tôi lấy làm xấu hổ cho cái chủ nghĩa xã hội mà tôi theo vì những bài phát biểu thiếu văn hóa đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng từ cuối cuộc kháng chiến chống Pháp phương châm bắt nhầm còn hơn bỏ sót được người ta nói tới nhiều, như thể đó là đường lối tốt nhất để bảo vệ cách mạng. Tôi cũng là người chăm đọc sách mác-xít, nhưng trong những đoạn văn viết về chuyên chính vô sản tôi không thấy những nhà kinh điển của chủ nghĩa Mác nói tới một phương châm như thế. Bắt nhầm còn hơn bỏ sót là sự biện minh cho những hành động tùy tiện của nền độc tài. Nó cực kỳ giản tiện và vô cùng dễ chịu cho tên độc tài củng cố địa vị thống trị. Nó cho phép tên độc tài thoát khỏi mọi ràng buộc, vô trách nhiệm trước sinh mệnh đồng loại. Trên thực tế nó đã trở thành phương châm hành động của công an nhiều nước xã hội chủ nghĩa, đặc biệt là các nước châu Á (ở các nước châu Âu, sau Ðại hội XX Ðảng cộng sản Liên Xô, tình hình đã có thay đổi theo chiều hướng dân chủ). Cán bộ thực hành chuyên chính vô sản tha hồ bắt oan, tha hồ giết oan đồng bào họ. Vạn nhất có bị phát hiện họ sẽ được chuyển sang công tác khác, được bảo hiểm không bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Kết quả là không biết bao nhiêu thường dân vô tội trở thành nạn nhân của cái phương châm bất nhân bạc ác này. Mà nói thường dân làm chi, đến những cán bộ cấp khá cao như anh Tạ Ðình Ðề, nguyên đội trưởng Biệt động thành Hà Nội, cũng bị đem ra "làm thịt" theo chủ trương nói trên của Hoàn(5). Tôi biết Tạ Ðình Ðề từ năm 1949 khi học trường sĩ quan lục quân Trần Quốc Tuấn. Tôi ở đại đội 3, đóng bên đại đội Lê Hồng Phong gồm các sĩ quan cấp đại đội và tiểu đoàn về học khóa 6 trong chủ trương chính quy hóa quân đội. Tạ Ðình Ðề ở đại đội Lê Hồng Phong. Chúng tôi gặp nhau hàng ngày, tôi hiểu tính cách của anh. Anh là người có tinh thần đồng đội, lại thẳng thắn, không biết nịnh bợ. Trong triều đại Lê Duẩn những người có tính cách như thế trước sau cũng bị gạt ra khỏi guồng máy. Sau khi được trắng án, Hoàn và Thân còn nhiều lần mưu toan đưa anh trở lại nhà tù nhưng không thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Nguyễn Tạo, thứ trưởng Bộ Lâm nghiệp, là phó tổng giám đốc Nha Công an Việt Nam thời ông Lê Giản làm tổng giám đốc, biết rõ tiểu sử Trần Quốc Hoàn.&lt;br /&gt;- Bố anh không nói theo nghĩa bóng đâu. Nghĩa đen đấy. - ông trả lời thắc mắc của tôi - Chả là thằng này đích thực lưu manh, anh ạ.&lt;br /&gt;Năm 1992, tôi rời Việt Nam lần chót thì ông Nguyễn Tạo còn sống. Tôi hi vọng ông còn sống lâu để có thể kể câu chuyện kỳ lạ này cho nhân dân nghe.&lt;br /&gt;Không thể nào tưởng tượng nổi - một bộ trưởng, hơn nữa, một ủy viên Bộ Chính trị Ðảng cộng sản, lại là một tên lưu manh xuất thân ! Và tên lưu manh này đã đứng trên đỉnh cao quyền lực làm mưa làm gió nhiều năm trong bộ máy trấn áp của Ðảng. Cũng chính tên lưu manh này đã cùng "đại huynh" của nó thực hiện vụ hãm hại chưa từng có trong lịch sử đất nước những trung thần của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc.&lt;br /&gt;Câu chuyện ông Nguyễn Tạo kể được ghi lại như sau :&lt;br /&gt;Trong một thôn nghèo bên một thị trấn heo hút thuộc miền núi Nghệ An có một đôi vợ chồng nghèo hiếm muộn, có độc một mụn con trai. Họ kiếm sống bằng nghề đi rừng kiếm dây leo về bện rế mang ra chợ bán, đắp điếm lần hồi, với hi vọng rồi đây đời con mình sẽ khá. Tuy nghèo khổ, hai người vẫn ăn nhịn để dành cho con trai theo học trường tiểu học phố chợ. Thằng bé loắt choắt được bạn cùng lớp gọi là Cảnh con, không đến nỗi quá tối dạ, khốn nỗi cũng chẳng thông minh, học thì lười, ăn cắp thì chăm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lớn lên một chút Cảnh con nổi tiếng cả thị trấn và một vùng xung quanh về tật ăn cắp vặt. Học đến cours préparatoire(6) thì bị đuổi học vì hạnh kiểm xấu. Từ đó Cảnh con lêu lổng như một con mèo hoang. Nhà nào sơ hở là nó lẻn vào, cuỗm của họ từ cái quần lót cho tới cái nồi đồng. Bị bắt, bị đánh, năm ngày ba trận, nhưng nó vẫn chứng nào tật nấy, càng ngày càng lì, càng trở thành bất trị. Cha mẹ nó bị xóm giềng chửi bới, nguyền rủa, bị bắt đền, bị đe dọa. Ðứa con hư trở thành gánh nặng, thành nỗi khổ tâm không sao thoát khỏi của đôi vợ chồng nhà nọ. Nỗi giận dữ của dân phố chợ nhằm vào Cảnh con cũng ngày một tăng lên. Rồi tới một lúc không ai còn có thể chịu nổi nữa.&lt;br /&gt;Họ gặp may. Ðúng lúc có người mộ phu tới, viên trưởng thôn liền hớn hở giao ngay thằng ăn cắp oắt con cho họ. Vừa được tiền, lại vừa nhẹ mình. Thường người đi phu được lĩnh ở thầy ký mộ phu một khoản rõ ràng, khoảng năm đồng Ðông Dương nhưng đám chức sắc ăn chẹn, người đi phu chỉ được lĩnh một nửa, có khi còn ít hơn. Chức sắc ở địa phương bao giờ chả muốn đuổi khỏi địa phương mình những phần tử thanh tích bất hảo, bây giờ ta gọi là làm trong sạch địa bàn.&lt;br /&gt;- Lúc bấy giờ Cảnh con chừng bao nhiêu tuổi, thưa bác ? - tôi hỏi.&lt;br /&gt;- Khoảng mười lăm, mười sáu. - ông Tạo đáp - Thời trước là tuổi đi làm được rồi. Cảnh con được đưa sang Lào, tới một vùng có mỏ vàng, làm phu. Công việc phu đãi vàng rất đơn giản : đào đất ở những chỗ có mạch vàng rồi đem ra suối đãi. Dụng cụ đãi là một cái chảo lớn, dân đãi vàng gọi là pa-tê.&lt;br /&gt;- Công việc phu đãi vàng ngày trước có khó nhọc lắm không, thưa bác ?&lt;br /&gt;- Làm phu tất nhiên là khổ rồi. Nhưng phu đãi vàng cũng không đến nỗi khó nhọc so với phu mỏ, phu đồn điền. Cái khổ nhất của phu đãi vàng là bệnh sốt rét ngã nước. Họ sống rải rác trong rừng, từng tốp một, mỗi tốp vài chục người. Ðứng đầu mỗi tốp có một cai trông coi gọi là xú-ba-dăng(7). Tiếng là đãi cát ra vàng, nhưng lương phu thấp lắm, chỉ đủ sống, ít có ai hết giao kèo còn dành được tiền mang về nhà. Người đi phu thường không có ý định quay về - ở nông thôn thời bấy giờ còn khổ hơn đi phu. Anh đọc Tắt Ðèn rồi chứ ?&lt;br /&gt;- Thưa, đã.&lt;br /&gt;- Nông thôn lúc bấy giờ đúng như cụ Ngô Tất Tố tả. Nhiều người còn đi phu xa hơn, sang tận Nouvelle Calédonie hoặc Nouvelles Hébrides(8), ta gọi là Tân Ðảo và Tân Thế Giới, làm công nhân khai thác kền ở Chiepagui...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các đồng chí ta ở Thái Lan lúc bấy giờ đã có Thanh niên Cách mạng Ðồng chí Hội hoạt động tương đối mạnh. Chính quyền Thái đối đãi với Việt kiều cũng nhẹ nhàng, họ không gây khó dễ cho các tổ chức cách mạng Việt Nam mà họ thừa biết là có cơ sở rộng khắp trên đất họ. Có thể nói đó là sự ủng hộ đáng quý. Cách mạng Việt Nam nhờ Thái Lan nhiều. Chỉ từ khi phái cực hữu Thái Lan lên nắm quyền thì cách đối xử với các tổ chức cách mạng Việt Nam mới xấu đi. Xét cho cùng, là lỗi tại mình. Ai lại nhờ đất người ta mà lại đi vận động dân Thái chống chính quyền ngay trên đất họ của họ. Thời kỳ mà tôi đang nói tới ngoài việc phát triển hội viên trong kiều bào tại chỗ, Hội Thanh niên cách mạng còn triển khai tổ chức của mình trong kiều bào ở Lào, Miên.&lt;br /&gt;Khái niệm công nhân trong Hội Thanh niên bấy giờ rất đơn giản - bất cứ ai bán sức lao động chân tay đều là công nhân tuốt, đều là đối tượng để kết nạp vào Hội. Chứ đám phu đãi vàng đâu có là công nhân công nghiệp theo cách phân định thành phần của Mác, như các anh bây giờ hiểu. Vậy, các đồng chí Thanh niên cách mạng phát triển tổ chức vào đám phu mỏ vàng nọ. Người ta phát triển vào Cảnh con. Mà phát triển vào hắn cũng phải. Chỉ có mình hắn biết đọc biết viết trong đám phu mù chữ. Cảnh con thường viết thư thuê cho các bạn phu lấy tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện bắt đầu từ đây. Ðồng chí phụ trách phát triển Cảnh con, tôi không nhớ tên, thiếu cảnh giác, trong lúc tâm sự con cà con kê đã nói với Cảnh con tên tuổi một số đồng chí. Tôi nghĩ anh này lo xa, lại có chút lãng mạn nữa - vạn nhất mình có bị địch bắt, có bị hy sinh thì Cảnh con còn biết người này người kia để liên lạc. Mấy đồng chí mà anh ta nói đến về sau đều bị bắt hoặc bị bắn chết trên đường rừng nằm trên biên giới Thái-Lào. Không ai biết vì sao họ bị lộ, nhưng Cảnh con sau đó cũng mất hút.&lt;br /&gt;- Cảnh con bán các đồng chí cho Pháp ?&lt;br /&gt;- Hồi ấy có nghi vấn như vậy. Nhưng không có bằng chứng. Nghi thì để bụng, vậy thôi. Nghe nói có đồng chí bị bắn, chạy thoát, lúc hấp hối có trối trăng lại, nói Cảnh con là tên phản bội.&lt;br /&gt;- Sao họ không báo cáo tổ chức ?&lt;br /&gt;- Một lời nói của một người không thể là bằng chứng. Vả lại, công tác cách mạng thì lu bu, có thể có ai đó đã báo cáo, nhưng người nghe báo cáo rồi cũng chết nốt chẳng hạn. Như tôi cũng chỉ nghe nói lại, mà không từ gốc, làm sao có thể báo cáo được. Ðến khi biết đồng chí Trần Quốc Hoàn ngày nay chính là thằng Cảnh con ngày trước thì những người biết hoặc có nghe việc này không dám nói nữa. Cảnh con đã ở trong Trung ương rồi, lại còn vào Bộ Chính trị nữa. Nói ra mất mạng như bỡn. Ðành nín lặng.&lt;br /&gt;- Hồi ấy Cảnh con bỏ trốn vì sợ tổ chức biết ?&lt;br /&gt;- Ðiều đó có thể lắm.&lt;br /&gt;Sau khi Cảnh con trốn khỏi Lào, hắn trở thành một tên ăn cắp vặt ở các chợ Hà Nội. Theo lời những tên lưu manh già, trước đó có hồi Cảnh con còn đi theo một đám cướp ở Hải Dương, nhưng vì nhát gan nên bị chúng đuổi, không cho theo. Không còn đường nào, Cảnh con mới bò về Hà Nội, nhập vào đám móc túi, giật dọc. Nhưng ở trong đám này hắn ta cũng bị coi là một tên thuộc hạng bét, loại vét đĩa(9), như cách gọi của dân lưu manh bây giờ.&lt;br /&gt;Ăn cắp ở quê còn được, chứ ăn cắp ở thành phố khó lắm, dân thì tinh, phú-lít(10) đầy đường. Nhưng không ăn cắp thì đói. Cảnh con mới xin nhập vào đám tiểu yêu cầm cờ đám ma, dưới trướng một tên anh chị ở phố Hàng Chợ Gạo. Bọn cầm cờ đám ma cũng là một dạng lưu manh, từ trong đám lưu manh chuyên nghiệp mà ra, như kiểu thầy tu xuất.&lt;br /&gt;Mỗi băng cầm cờ thường được một nhà đòn(11) thu dùng. Trong số các nhà đòn hồi ấy có nhà Louis Chức rất nổi tiếng. Ðám tang do các nhà đòn thời trước ổ chức to lắm, sang lắm. Có minh tinh nhà táng xênh xang, màn che ngù rủ, ngựa cũng vận áo tang hai màu đen trắng, cũng đội kèn bú-dích(12) diễu hành trước linh cữu, trên xe tang ngất ngưởng một anh xà ích ăn vận chẳng khác gì đại tướng nhà ta bây giờ, theo đúng kiểu tây.&lt;br /&gt;Tang chủ nào giàu có là có ngay băng cầm cờ đến xin phục vụ. Cách xin cầm cờ chúng thường là thế này. Mấy đứa lực lưỡng nhất bọn, xăm trổ đầy mình, mặt mũi bặm trợn, chít khăn tang hẳn hoi, kéo nhau đến gặp tang chủ. Lũ cô hồn xông thẳng vào nhà, quỳ lạy trước linh cữu, khóc lóc, kể lể, tuồng như trước đây chúng chịu ơn người quá cố, nay đến để giả nghĩa, xin được bảo vệ đám ma ân nhân. Tại sao lại phải bảo vệ ? Tại vì cụ nhà tuy ân dày đức trọng thật đấy, nhưng, chúng nó nói, thiên hạ trăm người trăm ý, cụ nhà có ăn ở tốt mấy cũng không phải là không có kẻ thù, chúng con biết có kẻ định bụng phá đám tang của cụ cho nên chúng con phải đến ngay, vì tình sâu nghĩa nặng với ân nhân ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tang chủ biết chúng nói láo, nhưng ngậm bồ hòn làm ngọt : không cho chúng cầm cờ thì chính chúng chứ chẳng phải kẻ thù nào sẽ phá đám, thôi thì đành để cho chúng "bảo vệ". Nghĩa tử là nghĩa tận. Công cầm cờ do vậy mà rất cao : một lá đại kỳ (cờ lớn) 1 đồng, cờ phướn từ 3 hào tới 4 hào (giá một tạ gạo hồi ấy khoảng 5 đồng, hơn 5 đồng một tí). Loại tiểu yêu như Cảnh con chỉ được cầm cờ phướn thôi, đại kỳ không đến lượt. Mà đã là tiểu yêu thì cũng chẳng được hưởng trọn tiền. Tang chủ cho năm hào thì đàn anh lấy ba, thương tình lắm cũng lấy hai. Lại nữa, không phải ngày nào cũng có đám tang nhà giàu để được cầm cờ. Chưa kể đến chuyện băng cầm cờ Hàng Chợ Gạo còn phải giành giật, tranh khách với băng cầm cờ chợ Ðồng Xuân và những băng khác. Nói tóm lại, Cảnh con sống dặt dẹo, bữa no bữa đói, khổ sở lắm.&lt;br /&gt;Tình cờ một hôm Cảnh con đọc mục rao vặt trên báo Ðông Pháp thấy nhà in Tân Dân tìm thợ sắp chữ, mừng quá, bèn ba chân bốn cẳng chạy đến xin việc. Chủ nhà in sát hạch thấy được, mới cho vào làm. Tôi nhắc lại : thời thuộc địa dân mình ít học lắm. Trong làng đỗ được cái certificat đã là oai rồi, đã là thành phần trí thức rồi, đã được dân làng vị nể rồi. Thời kỳ tập sự, gọi là học việc, lương công nhân chẳng được là bao, giỏi lắm đủ ăn, nhưng cũng vẫn là có lương, còn hơn sống phập phù với bọn cầm cờ đám ma. Cảnh con ra sức làm, được chủ khen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng chẳng bao lâu sau, chứng nào lại tật nấy, Cảnh con lại xoay ra ăn cắp. Ai cũng tưởng làm nhà in thì chẳng xoay xở được gì, ngờ đâu lại vớ bở. Chữ in làm bằng hợp kim antimoine, ta thường gọi là chữ chì, hồi ấy được dân đúc gang ở phường Ngũ Xã rất chuộng, mua với giá cao. Chả là đang lúc Tây cấm nghề đúc đồng (đồng là nguyên liệu chiến lược, mẫu quốc cấm dân thuộc địa đúc đồng để đưa về Pháp đúc đạn), cho nên dân Ngũ Xã phải quay ra đúc chảo gang. Chảo lớn thì phom(13) lớn, gang nóng chảy nguội quá nhanh thì chảo nứt, phải pha thêm một chút antimoine cho nó đông cứng chậm lại mới đúc được. Cảnh con liền ăn cắp chữ in đem bán. Trường Chinh hồi ấy cần chữ in cho báo Ðảng, cho người đi gặp Cảnh con để mua, nhưng hắn ta không bán. Một kí lô chữ in bán cho dân Ngũ Xã được sáu đồng, người của Trường Chinh chỉ trả có năm với lại năm rưỡi, đời nào hắn bán. Thằng Cảnh con này khôn như rận".&lt;br /&gt;- Nghĩa là vào thời kỳ Mặt trận Bình dân Cảnh con không hoạt động gì cho cách mạng ?&lt;br /&gt;- Hoạt động gì trong khi nó còn bận ăn cắp ?!&lt;br /&gt;Ði đêm lắm có ngày gặp ma, Cảnh con bị bắt quả tang trong lúc trên vai còn cả bị chữ in. Chả là nhà in mất nhiều chữ quá, xót của, mới thuê thám tử tư đi điều tra. May cho Cảnh con, hắn bị tống ngục trúng lúc Mặt trận Bình dân vẫn còn cầm quyền. Thời kỳ này, sau cuộc đi thăm Ðông Dương của các nghị sĩ cộng sản và xã hội, nhất là sau cuốn Ðông Dương Cấp Cứu của bà André Viollis, các lực lượng phái tả của Pháp lên án mạnh chính quyền thuộc địa trong việc giam giữ tù chính trị, cho nên chế độ sinh hoạt cho tù chính trị được cải thiện hơn trước nhiều.&lt;br /&gt;Không biết được ai mách giúp bảo giùm mà thằng ăn cắp chữ in liền khai với Sở Liêm Phóng rằng hắn là nhà ái quốc, chữ in hắn lấy là để cho các tổ chức cách mạng in báo, in truyền đơn. Cảnh con chắc khai cũng lăng nhăng lắm, hắn có liên lạc với ai đâu mà bảo hoạt động. Thế mà hắn được đưa sang bên chính trị, mới lạ. Tại Sơn La hắn nói với tổ chức Ðảng rằng hắn là người trong tổ chức, viện tên những đồng chí Thái Lan trước đây đã kết nạp hắn (nay đã chết hết), xin được kết nạp lại. Tổ chức nhờ bên ngoài xác minh, thấy quả có những đồng chí tên tuổi đúng như vậy, bèn cho hắn sinh hoạt. Lê Ðức Thọ cũng kết tình thầy trò với hắn ta từ đó&lt;br /&gt;- Chẳng lẽ Trường Chinh hoặc những đồng chí gần Trường Chinh không nhớ chuyện Cảnh con từ chối không bán chữ in cho họ ?&lt;br /&gt;- Nhớ thì cũng thế thôi. Có lục chuyện ấy ra Cảnh con cũng thiếu gì cách chống chế. Nguyên tắc bí mật chẳng hạn, chưa bắt được liên lạc thì biết ai là ta ai là địch. Theo nguyên tắc đó Cảnh con có quyền không biết Trường Chinh là ai, nói gì người của Trường Chinh cử tới gặp. Sau, Cảnh con đã làm to rồi, có ai biết chuyện cũ cũng im thin thít, không dám hó hé. Chỉ tội bọn lưu manh tép riu, hồi Cách mạng Tháng Tám chúng bị giết vô số kể, là lệnh của Trần Quốc Hoàn đấy.&lt;br /&gt;- Hoàn muốn bịt miệng những người biết quá khứ của hắn ?&lt;br /&gt;- Tất nhiên.&lt;br /&gt;- Hồi ấy ai nắm công tác tổ chức, thưa bác ?&lt;br /&gt;- Chẳng có ai. Hoặc có thì cũng là phân công miệng với nhau, bảo nhau mà làm, mỗi người một mảng việc, mỗi người một địa phương. Ngay các chức vụ trong Trung ương cũng vậy, nhiều khi ới nhau mà giao, ai gần thì gọi. Nói chung là phải tự động giải quyết. Ðấy, như Văn Tiến Dũng đấy. Có hồi anh ta mất liên lạc với Ðảng, chẳng được tổ chức phân công việc gì, nhưng anh ta cứ đi các nơi xây dựng cơ sở, kết nạp đảng viên như thường. Cho tới khi bố anh đi tìm được thì Văn Tiến Dũng đã có sẵn một mớ chi bộ của anh ta rồi.&lt;br /&gt;- Có phải hồi chú Văn Tiến Dũng đóng giả nhà sư không ?&lt;br /&gt;- Ðấy là hồi sau, khi đã bắt được liên lạc. Phải công nhận Văn Tiến Dũng kiên trì cách mạng lắm. Chưa bắt liên lạc lại với đồng chí thì tự nghĩ ra việc mà làm. Văn Tiến Dũng đúng. Nhưng nếu bắt bẻ thì có cái chi không bắt bẻ được, Văn Tiến Dũng làm thế gọi là vô tổ chức, vô kỷ luật rồi, phải không ? Tổ chức Ðảng trong những năm ấy chẳng chặt chẽ gì. Vả lại số đảng viên bấy giờ ít lắm, đâu có như bây giờ, thêm được một người là quý. Là đảng viên trước đây có nghĩa là tù đầy, là máy chém...&lt;br /&gt;- Bác nghĩ Cảnh con rồi sau cũng giác ngộ cách mạng ?&lt;br /&gt;- Ai biết được ?! Cũng có thể là như thế - con người ta thay đổi.... Mà cũng có thể không... Tôi chỉ tin một điều : con người ta rất khó thoát khỏi bản chất của nó, khó lắm.&lt;br /&gt;Tôi trách cha tôi nhiều. Lẽ ra ông phải cho tôi biết những điều ông biết, nhưng ông đã lảng tránh.&lt;br /&gt;Tôi nhớ một buổi chiều thu 1964, cha tôi đột nhiên bảo tôi :&lt;br /&gt;- Con lấy xe đưa bố đi một lát.&lt;br /&gt;Hôm ấy tôi có một cái hẹn, nhưng đành phải bỏ - trong gia đình tôi sự không tuân lời người trên là lỗi nặng. Ðành phải dịch cái hẹn sang ngày khác để đưa cha tôi đi. Ông ngồi sau chiếc Jawa 05 thấp tè, vốn không được thiết kế để chở hai người, hai chân khuỳnh khuỳnh. Nhưng ông chịu khó ngồi lắm, không kêu ca. Năm ấy cha tôi không còn đi được Mobylette nữa, dắt xe ra cửa, cái xe kéo ông theo làm ông ngã dúi dụi. Trước đó, khi còn làm ngoại giao có tiêu chuẩn xe hơi ông cũng chỉ đi xe Mobylette của riêng, do bạn bè ở Pháp gửi cho. Ông bảo : "Nước ta còn nghèo, xe cấp cứu cho đồng bào còn chẳng có, mình đi một mình một xe hơi làm gì, phí phạm !". Có hôm tới dự kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga ở đại sứ quán Liên Xô lính gác (Việt Nam) không cho ông vào chỉ vì ông đi Mobylette.&lt;br /&gt;Cha tôi sai tôi chở ông lên đường Cổ Ngư cũ về phía Chèm. Tới dốc lên đê, ông bảo tôi dừng xe. Châm một điếu thuốc, ông chọn chỗ cỏ sạch để ngồi xuống và bảo tôi ngồi xuống bên ông.&lt;br /&gt;Ráng chiều bắt đầu nhuộm đỏ mặt hồ Tây và một phần hồ Trúc Bạch. Gió nồng ẩm mang theo hương dong nước ngọt bị vứt lên bờ và hương lá mục ngai ngái.&lt;br /&gt;- Con nhớ lấy chỗ này, quãng gốc cây thứ tư và thứ năm từ trên đê đổ xuống - cha tôi chỉ tay về phía trước - Nơi này đã xảy ra một tấn thảm kịch mà rồi đây con phải tìm hiểu để mà viết. Nó là tấn thảm kịch có tính chất tượng trưng cho một sự đổ vỡ lớn của một nền đạo đức và rộng ra, của một thời đại ...&lt;br /&gt;Mắt cha tôi mờ đi. Giọng ông đứt quãng.&lt;br /&gt;- Con không hiểu bố muốn nói gì ...&lt;br /&gt;- Lúc này con không hiểu cũng được. Hiểu bây giờ vừa sớm, vừa nguy hiểm. Việc của bố là đánh động trí nhớ của con, bắt nó ghi lại một lời nói không rõ ràng để đừng quên, sau này ... Thôi, ta về.&lt;br /&gt;Trên đường về nhà cha tôi không nói thêm lời nào nữa. Tôi cũng không dám hỏi. Nếu cha tôi đã không nói, có nghĩa là hỏi cũng vô ích.&lt;br /&gt;Ông Nguyễn Tạo đã giải đáp cho tôi câu hỏi đó, nhiều năm về sau :&lt;br /&gt;- Bố anh không muốn kể vì vào thời kỳ câu chuyện xảy ra bố anh không còn làm việc với Bác Hồ nữa, bố anh e mình không nắm rõ, không trực tiếp biết sự việc, không biết chi tiết, kể sẽ không đầy đủ, không khách quan. Hoặc giả, bố anh sợ anh biết câu chuyện quá sớm thì hại cho anh, tôi không rõ ... Nhưng bố anh muốn anh biết để có lúc anh sẽ phải viết ra. Bố anh bảo tôi kể cho anh nghe cũng không ngoài ý đó.&lt;br /&gt;- Bác biết ?&lt;br /&gt;Ông gật đầu :&lt;br /&gt;- Không phải chỉ mình tôi biết. Còn có người khác biết. Số cán bộ công an ở cấp vụ trưởng hồi bấy giờ đều biết cả...&lt;br /&gt;- Vậy chuyện gì đã xảy ra ở dốc Chèm, thưa bác ?&lt;br /&gt;- Một vụ án mạng oan khuất.&lt;br /&gt;- Ở chính nơi bố cháu chỉ cho cháu ?&lt;br /&gt;- Ở đó. Có một người đàn bà bị xe cán chết, hay nói cho đúng hơn, xác của người đó.&lt;br /&gt;- Một hiện trường giả ?&lt;br /&gt;- Chính là như vậy. - ông ngậm ngùi - Người đàn bà này bố anh cũng biết, tên là Xuân, quê ở huyện Hòa An tỉnh Cao Bằng. Cô Xuân rất xinh gái, da trắng nõn, miệng tươi như hoa, được Ban bảo vệ sức khoẻ Trung ương tuyển vào trông nom sức khoẻ cho Bác Hồ...&lt;br /&gt;- Thời gian nào, thưa bác ?&lt;br /&gt;- Sau khi hòa bình lập lại, khoảng năm 1955...&lt;br /&gt;- Cùng được Trần Ðăng Ninh tuyển một lúc với cô Xuân còn có hai người em gái cô ta, một em ruột, một em họ, cũng là con cái gia đình gốc gác cách mạng cả. Họ được bố trí ở trong một ngôi nhà ở phố Hàng Bông Thợ Nhuộm, sát đường Quang Trung. Thông thường, Trần Quốc Hoàn tự thân đưa cô Xuân vào gặp Bác rồi đưa về...&lt;br /&gt;- Mỗi lần như vậy bà ta ở lại bao lâu ?&lt;br /&gt;- Không chừng. Có khi chỉ một đêm, có khi đôi ba hôm ... Cô Xuân rất được lòng Bác. Họ có với nhau một con trai, được đặt tên là Trung, Nguyễn Tất Trung. Về sau trước khi Bác mất Bác ủy thác thằng Trung cho Vũ Kỳ chăm sóc, coi như con nuôi...&lt;br /&gt;Tôi sững sờ. Lại thêm một bí mật tôi được biết trong những bí mật cung đình được giữ rất kín.&lt;br /&gt;- Như vậy, có thể coi như bà Xuân là bà hoàng hậu cuối cùng trong lịch sử Việt Nam ?&lt;br /&gt;Ông cười chua chát :&lt;br /&gt;- Có thể coi là như vậy. Và là bà hoàng hậu bất hạnh nhất trong lịch sử Việt Nam. Bất hạnh vì không một ngày được thừa nhận là hoàng hậu, vì đẻ ra đứa con không được gọi cha ruột của nó bằng cha... Tất cả diễn ra trong sự lén lút nhục nhã, như thể đó là tội lỗi.&lt;br /&gt;- Ai đã giết bà Xuân ?&lt;br /&gt;- Ðừng vội. Ta hãy ghi nhận sự việc này : vào một buổi sáng mùa xuân năm 1957, người ta thấy có xác một người đàn bà bị xe ô tô đụng chết ở dốc Cổ Ngư lên Chèm(14). Xác chết được đưa vào bệnh viện Việt Ðức, được nhận dạng. Ðó chính là cô Xuân. Nhưng xác không được mổ theo thường lệ, mà bị chôn cất vội vã, theo lệnh của Trần Quốc Hoàn.&lt;br /&gt;- Tại sao lại Trần Quốc Hoàn ?&lt;br /&gt;- Bởi vì cô Xuân là người của cơ quan trực thuộc Trung ương, việc xảy ra phải báo cáo ngay cho Trần Quốc Hoàn biết.&lt;br /&gt;- Rồi sau thì sao ?&lt;br /&gt;- Chưa hết. Sau, em ruột của cô Xuân bị điều đi học một lớp y tá ở Thái Nguyên, rồi bị đưa về Cao Bằng điều trị bệnh... thần kinh. ớt lâu sau xác cô nổi lên ở một cây cầu trên sông Bằng Giang... Cô em gái họ cũng biến mất. Như vậy là cùng một thời gian, cùng một sự việc, có tới ba người thiệt mạng.&lt;br /&gt;- Những đầu mối đều bị bịt ?&lt;br /&gt;- Tất nhiên. Nhưng những lý do dẫn tới những cái chết đã bị lọt ra ngoài.&lt;br /&gt;- Về những cái chết này không có ai điều tra hết ?&lt;br /&gt;Ông Tạo cúi mặt xuống.&lt;br /&gt;- Không.&lt;br /&gt;- Tại sao, thưa bác ?&lt;br /&gt;- Tại vì thủ phạm là một nhân vật quá to để có thể đụng tới.&lt;br /&gt;- Trần Quốc Hoàn ?&lt;br /&gt;- Phải. - ông thở dài - Tất cả những người biết việc này đều có lỗi với hương hồn cô Xuân và hai cô em, tất cả đã không dám làm gì để rửa mối hận cho họ. Tất cả đã cúi đầu trước guồng máy, trước uy tín của Ðảng có thể bị mất đi vì vụ bê bối này. Mọi người đều lầm khi nghĩ như vậy...&lt;br /&gt;- Vì sao Trần Quốc Hoàn giết bà Xuân ?&lt;br /&gt;- Ðó là một câu chuyện dài. Khi Bộ Nội Vụ, vì công tác bảo vệ, bố trí cho mấy chị em cô Xuân ở ngôi nhà của Bộ ở phố Hàng Bông Thợ Nhuộm, thì chỉ có vài người biết họ là ai. Trong ngôi nhà này còn hai gia đình cấp vụ khác ở cùng. Thời gian trước khi cô Xuân bị giết ít lâu, Trần Quốc Hoàn thường tới đó. Việc Trần Quốc Hoàn tới thăm rồi cưỡng hiếp cô Xuân, cô em của cô Xuân biết, có nói lại cho người yêu của mình ở quê. Anh này về sau có làm đơn tố cáo gửi Trung ương.&lt;br /&gt;- Và Trung ương im lặng ?&lt;br /&gt;- Không phải anh ta gửi ngay lập tức. Ngay lập tức thì anh ta cũng bị giết ngay, mà mãi về sau này...&lt;br /&gt;- Cụ Hồ không có ý kiến gì về mấy cái chết oan khuất đó ?&lt;br /&gt;Ông Nguyễn Tạo đăm chiêu suy nghĩ.&lt;br /&gt;- Có nhiều điều chúng ta không biết được. - ông nói, giọng bùi ngùi - Tôi nghĩ thân phận Bác lúc ấy cũng tội nghiệp lắm. Biết nói với ai ? Với Lê Duẩn chăng ? Hay Lê Ðức Thọ ? Hay nói thẳng với Trần Quốc Hoàn ? Tôi nghĩ Bác là con người, Bác cũng biết đau khổ. Nhưng cái thế của Bác buộc Bác phải im lặng...&lt;br /&gt;- Nghĩa là, theo bác, ông Hồ không có lỗi ?&lt;br /&gt;- Trong mấy cái chết nói trên ? Không.&lt;br /&gt;- Nhưng sự im lặng trước cái chết của họ ? Ông Hồ cũng không có lỗi ? - tôi gặng - Bỏ ra ngoài mối quan hệ tình cảm, chỉ nói tới cái chết oan khuất của một con người, với tư cách đồng bào ?&lt;br /&gt;- Thế hệ các anh khắc nghiệt trong sự phán xét. - ông thở dài - Tôi hiểu các anh. Các anh vô can. Chúng tôi thì không. Chúng tôi tự đặt mình trong sự ràng buộc với Ðảng, với những quyết định của nó, dù sai dù đúng. Chúng tôi lo lắng cho uy tín của Ðảng. Chúng tôi cảm thấy nhục nhã nếu Ðảng bị phỉ báng. Ðảng là cuộc sống tinh thần của chúng tôi, là danh dự của chúng tôi. Bác cũng vậy. Ông Cụ cũng đau đớn lắm chứ. Ông cũng là con người. Như mọi người. Các anh khác. Các anh chỉ nhìn thấy một lẽ công bằng, đòi phải có nó, đòi mọi sự phải sòng phẳng. Cái đó là phải thôi. Ðúng, chứ không sai. Nhưng có nên như vậy không nhỉ ? Hay là cần phải độ lượng hơn, thông cảm hơn với sự yếu đuối của con người ? Dù họ có là ai đi chăng nữa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1) Beria Lavrenti Pavlovich (1899-1953), đồng hương với Stalin, năm 1938 được Stalin giao cho phụ trách NKVD (tiền thân của KGB, Nha An Ninh Quốc Gia), phó chủ tịch Hội đồng bộ trưởng Liên Xô năm 1941, vào Bộ Chính trị năm 1946. Tháng 12.1953 bị hành quyết vì tội phản bội tổ quốc.&lt;br /&gt;(2) Bộ Nội vụ hiện nay. Khi mới thành lập ngành công an Việt Nam cơ quan này mang tên Nha Công an Việt Nam. Sau năm 1954, nó được đổi thành Thứ bộ Công an, rồi Bộ Công an.&lt;br /&gt;(3) Một nhà cách mạng lão thành. Trong kháng chiến chống Pháp ông làm chủ tịch ẹy ban kháng chiến hành chính tỉnh Ninh Bình, sau 1954 làm tại Tòa án tối cao.&lt;br /&gt;(4) "Kiếm và mộc" là biểu tượng của ngành công an Liên Xô.&lt;br /&gt;(5) Tạ Ðình Ðề, chỉ huy trưởng Ðội Biệt động thành Hà Nội, nhân vật huyền thoại trong cuộc kháng chiến chống Pháp ở Liên khu 3. Sau chiến tranh ông làm giám đốc xưởng sản xuất vợt bóng bàn ngành đường sắt. Bị đưa ra tòa xử vì tội "chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa". Chưa bao giờ trong chế độ xã hội chủ nghĩa lại có một cuộc xử án mà quần chúng ủng hộ bị can kéo tới làm áp lực với Tòa đông đảo như trong vụ xử án Tạ Ðình Ðề. Ông được xử trắng án. Khi không buộc tội được Tạ Ðình Ðề "tham ô", Tòa hỏi Tạ Ðình Ðề tại sao lại thu nạp nhiều kẻ có tiền án tiền sự (tù được tha) vào xưởng của ông, Tạ Ðình Ðề thản nhiên trả lời :"Họ là những người đáng thương. Ai còn có tình người thì phải giúp đỡ họ".&lt;br /&gt;(6) Lớp 2, hệ tiểu học thời Pháp thuộc, còn gọi là lớp dự bị, trên lớp Ðồng ấu (enfantin).&lt;br /&gt;(7) Từ tiếng Pháp surveillant = giám thị.&lt;br /&gt;(8) Hai quần đảo ở Nam Thái Bình Dương. Nouvelle Calédonie bị Pháp chiếm năm 1853, nay còn là lãnh thổ hải ngoại của Pháp. Nouvelle Hébrides bị Bồ Ðào Nha chiếm năm 1606, sang tay Anh và Pháp năm 1906, năm 1980 tuyên bố độc lập, đổi tên là Cộng hòa Vanuatu.&lt;br /&gt;(9) Tiếng lóng của lưu manh : lính đú = loại lưu manh không chuyên nghiệp, đàn đúm theo đuôi); vét đĩa, lính vét đĩa, lính vét = loại lưu manh ở hàng cuối cùng, không đáng được tôn trọng.&lt;br /&gt;(10) Từ tiếng Pháp police = cảnh sát.&lt;br /&gt;(11) Như công ty dịch vụ mai táng ngày nay.&lt;br /&gt;(12) Từ tiếng Pháp musique = âm nhạc.&lt;br /&gt;(13) Khuôn, do chữ forme tiếng Pháp.&lt;br /&gt;(14) Ông Nguyễn Minh Cần, vào thời gian đó là phó chủ tịch ỷy ban hành chính Hà Nội, phụ trách Văn giáo và Ngoại thành nhớ lại : " Hôm đó (vào mùa xuân năm 1957) tôi đang thường trực thì anh Nguyễn Quốc Hùng, thành ủy viên, tới báo cáo có vụ xe cán chết người trên đường Nhật Tân, công an báo cáo người bị cán đã là một xác chết. Anh em công an nói chiếc xe mang biển số của Phủ Chủ tịch... Mấy hôm sau tôi có hỏi anh Trần Danh Tuyên, bí thư thành ủy, về vụ này (theo phân công, anh Tuyên bí thư phụ trách công an), thì anh ta nói "Vụ đó giải quyết xong rồi ". Anh Nguyễn Quốc Hùng là cán bộ công an thời ông Lê Giản, sau bị Trần Quốc Hoàn đẩy ra ngoài. Theo anh Hùng cái chết này có uẩn khúc, anh nói cần phải tìm hiểu".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dactrung.net/truyen/noidung.aspx?BaiID=uE5lKxEEpl1ZHH6WVhyEHA%3D%3D"&gt;http://dactrung.net/truyen/noidung.aspx?BaiID=uE5lKxEEpl1ZHH6WVhyEHA%3D%3D&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-2251772616133877472?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/2251772616133877472/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=2251772616133877472' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2251772616133877472'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2251772616133877472'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/m-gia-ban-ngy-ca-cht-ca-nng-th-xun-v-bc.html' title='Ðêm giữa ban ngày : caí chết của Nông thị Xuân, vợ bác Hồ'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-2726910501345175964</id><published>2007-11-12T23:44:00.000+01:00</published><updated>2007-11-12T23:45:12.694+01:00</updated><title type='text'>Ý kiến của Trần Thái Bình từ Hà Nội</title><content type='html'>Sau khi đọc qua diễn đàn tranh luận về vai trò lịch sử của nhân vật HCM trong lịch sử VN, tôi cảm thấy buồn cho dân tộc VN, bởi vì con đường đi đến một nước VN dân chủ, tự do, bác ái và thịnh vượng vẫn còn rất xa. Bởi vì, khi các nước đàn anh trước kia của ĐCSVN còn phá sập tượng nhân vật "nổi tiếng" như Lê-Nin và Stalin.. Trong khi đó ở VN cũng có người còn “u mê với nhịp hát Bác Hồ vĩ đại”. &lt;br /&gt;Khi còn bé với dòng thông tin tuyên truyền một chiều, tôi luôn tin rằng “bác Hồ” là vị cha già của dân tộc suốt đời hy sinh cho VN và giàu lòng nhân ái. Nhưng sau này bằng suy luận, tri thức, lịch sử và thông tin từ nhiều nguồn khác nhau tôi thấy thật sự ông Hồ Chí Minh chỉ là một kịch sĩ tài năng, thủ đoạn và vô cùng tàn bạo, cộng với bộ máy tuyên truyền của phe CS thế giới và trong nước VN đã tô vẻ ông ta như một “thánh nhân” của dân tộc VN. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu ai đó trong chúng ta ngây thơ nghĩ rằng Ông Hồ vẫn chưa hoàn toàn là tay sai của CS quốc tế, từng cố gắng nhờ Hoa Kỳ giúp đỡ thậm chí trong ngày 2/9/1945, nhưng mà TT Truman đả bỏ lỡ hợp tác với “Bác Hồ” nên mới xảy ra chiến tranh VN sau này, chúng ta thử suy nghỉ kỹ xem sao, đàn anh Trung Quốc và Liên sô “hiền lành” để “Bác Hồ” của chúng ta dám “xét lại “ cầu hòa với Hoa Kỳ ? và Hoa Kỳ quá “ngây thơ” tin tưởng nhân vật HCM là “quốc gia” và cam kết tự do dân chủ cho dân VN chúng ta? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi "Bác Hồ" chúng ta đả từng phát biểu "Bác cháu ta có thể sai, nhưng ông Stalin thì không bao giờ sai được!". Bây giờ chúng ta thử kiểm lại những di sản mà Ông Hồ đã đem lại cho dân tộc VN chúng ta xem sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1) Ông ta tự tạo cho mình một nhân vật đơn giản, lối sống bình dị và đáng yêu với bộ quần áo Ka ki. Chúng ta thử xem nhửng lảnh tụ tàn bạo khét tiếng trong khối cs củng tạo cho mình vẻ “bình dị” như vậy : đơn cử như Lê-nin, Stalin , Mao Trạch Đông, Polpot và Kim Nhật Thành. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2) Trung Quốc, Liên xô, Bắc Hàn, Việt Nam … củng có những cuộc “Cải Cách ruộng đất” vô cùng đẩm máu, với kiểu phiên tòa rừng như “tòa án nhân dân“ tàn sát bao nhiêu người dân vô tội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3) Ông Hồ đã chỉ thị thanh trừng đẩm máu các Đảng phái yêu nước không CS, mặc dù họ có cộng tác với Đảng CS đi nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4) Tất cả khối CS và VN đều thanh trừng và đàn áp trí thức, đơn cử như trong vụ “Nhân văn giai phẩm” ở VN và “Cách mạng văn hóa” ở Trung Quốc, và dã man hơn là tại Campuchia dưới chế độ Polpot. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5) Đưa dân tộc VN vào cuộc nội chiến đẫm máu, anh em tàn sát lẫn nhau. Sau này dù đất nước đã thống nhất, hậu quả là hàng triệu người bỏ nước ra đi, mất mạng, lao tù và chia rẽ hận thù cho tới ngày nay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6) Nhập cảng chủ nghĩa CS vô cùng tàn bạo vào VN, và một áp dụng di sản kinh tế phản khoa học là kinh tế XHCN làm đất nước VN lâm vào cảnh đói nghèo và tụt hậu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7) Giá trị của con người VN bị coi rẻ và khinh thường chưa từng thấy trong lịch sử VN. Chết chóc, chia ly, đau khổ, và hy sinh trong chiến tranh, trong thời bình thì bị đàn áp, cưỡng bức, nghèo đói và bị chà đạp. Đơn cử những nông dân bị mất đất, bị cán bộ địa phưong hà hiếp, trưng thu nông sản, còn ở thành thị, có người bị mất nhà và tài sản, gia đình tan nát dù chỉ có khi chỉ là một cửa hàng tạp hóa nhỏ trong chợ, đã xảy ra trong chiến dịch “Đánh tư sản”. Và cho tới nay người dân VN nhất là nông dân vẩn nghèo đói và bị đàn áp bất công. Đơn cử, là sự kiện xảy ra Thái bình, nơi được mệnh danh là “cái nôi” của ĐCSVN. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8) Ông Hồ thực sự thương dân miền nam? “Mặt trận giải phóng miền nam” bị xóa sổ và và rầt nhiều cá nhân bị thanh trừng hoặc giam lỏng, từ sau ngày 30/4/1975 mặc dù có nhiều công trạng trong thành tích “Chống Mỹ-Ngụy”. Đa số Đảng viên CS người miền nam đều biết rỏ có sự “kỳ thị” và “rạn nứt” trong Đảng dù bề ngoài đều phục vụ cho chế đô CS . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9) Ông Hồ thủ đoạn, tự chính mình ca ngợi mình “Bác Hồ vĩ đại” và tạo phong trào suy tôn “lãnh tụ“ với bút hiệu Trần Dân Tiên. Cộng với lý lịch gần như “thánh nhân” không đàn bà, sau này các nhà nghiên cứu trong và ngoài nước, hoặc nhửng tài liệu tìm thấy ở Trung Quốc hoặc các nước CS củ-xuất hiện nhửng mối tình Tăng Tuyết Minh hoặc Nguyễn Thị.Minh Khai...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10) Ông Hồ thật ra là nhân viên đắc lực tưong tự như tình báo, nhận chỉ thị ,sách lược, và được tài trợ, huấn luyện, tô hồng và là công cụ của Đãng CS quốc tế đứng đầu là Liên Sô và Trung Quốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11) Ông Hồ qua ông Phạm Văn Đồng đồng ý nhượng bộ Trung Quốc Hoàng sa và Trường sa, và một phấn lãnh hải VN ở biền đông là hành động bán nước và không thể chấp nhận được. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2005/05/050524_thaibinhhcm.shtml&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-2726910501345175964?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/2726910501345175964/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=2726910501345175964' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2726910501345175964'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2726910501345175964'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/y-kin-cua-trn-thai-binh-t-ha-ni.html' title='Ý kiến của Trần Thái Bình từ Hà Nội'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-1783205756447565003</id><published>2007-11-12T23:42:00.001+01:00</published><updated>2007-11-12T23:42:27.368+01:00</updated><title type='text'>Tôn Vân Anh và Robert KRZYSZTON (Balan) Phỏng Vấn Ông Bùi Tín</title><content type='html'>Phỏng Vấn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôn Vân Anh và Robert KRZYSZTON (Balan) Phỏng Vấn Ông Bùi Tín &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu 1-) Chào ông Bùi Tín. Trước hết xin ông cho biết hành trình dẫn ông đến ÐCS và QÐND? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Bùi Tín: Xin chào bạn đọc của Báo.... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;60 năm trứơc, chiến tranh thế giới 2 kết thúc, phát xít Ðức và Nhật đầu hàng, hệ thống chính quyền cai trị 3 nước Ðông dương thuộc Pháp (Việtnam, Lào, Cambốt) của phát xít Nhật bị tê liệt, chờ ngày quân đồng minh đến giải giới và trở về Nhật, phong trào Việt Minh do ÐCS Ðông Dương lãnh đạo đã phát động cuộc Tổng khởi nghĩa tháng Tám (19/8/1945) thắng lợi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tham gia cuộc Tổng khởi nghĩa ở thủ đô Hànội khi 18 tuổi, với tất cả lòng hăng hái của người thanh niên một nước thuộc địa mong thoát khỏi ách cai trị thực dân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay sau đó, chính phủ Pháp đưa quân đội viễn chinh và lê dương sang chiếm lại Ðông dương. Họ nghĩ rất sai lầm rằng ''uy tín, sức mạnh của nước Pháp là ở chỗ có một hệ thống thuộc địa rộng lớn''!. , đi ngược lại ý chí dành tự do của dân thuộc địa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vào ngay QÐND từ tháng 9/1945 để bảo vệ nền độc lập non trẻ. Tháng 3/1946, tôi vào đảng CS trong chi bộ một đơn vị QÐND, vì ÐCS là đảng duy nhất lãnh đạo cuộc kháng chiến giành độc lập cho Tổ quốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đó, tôi đã ở trong QÐND 37 năm 2 tháng (9/45 - 11/82); tôi chuyển ra làm việc tại Báo Nhân Dân của Ðảng CS từ tháng11/82; tôi là Phó tổng biên tập nhật báo Nhân dân, đồng thời là Tổng biên tập tuần báo Nhân dân Chủ nhật. Ðến 9/1990, tôi sang Pháp và ở lại cho đến nay, bắt đầu một cuộc chiến đấu khác, hoàn toàn mới mẻ, sau khi ở trong ÐCS 44 năm rưỡi (Í6 - 9/90), để giành lại quyền dân chủ cho nhân dân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi trẻ, tình hình chính trị thế giới và hoàn cảnh lịch sử cụ thể của VN đã tạo nên cuộc đời tôi như vậy đóá! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2-) Ông hồi tưởng thời kỳ chiến tranh như thế nàoá? các cuộc hành quân vào Namá? khi ấy ông có ý thức về tội ác CS gây nênáhay khôngá? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín: Tôi trải qua 9 năm chiến tranh chống thực dân Pháp (1946 - 1954) và sau đó là chiến tranh ở miền Nam (1960 - 1975). Tôi cũng có 3 lần vào Nam, qua con Ðường Hồ Chí Minh, khi còn là ''đường mòn'' gùi hàng trên lưng, rồi chở bằng xe đạp thồ hồi 1963, sau đó bằng xe cơ giới (1967) và cuối cùng là bằng hệ thống đường đá rộng, có cả ống dẫn xăng dầu, vào đến gần cửa ngõ Sàigòn (4/1975). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến khi chiến tranh kết thúc (tháng 4/1975), tôi không hề có ý thức gì về tội ác của CSVN, tôi được học chính trị, chỉnh huấn, học ''khá kỹ'', nghĩa là học theo lối dạy dỗ, áp đặt, nhồi nhét, mà không được hoài nghi, không được tranh luận - về chủ nghĩa Mac, Lênin, về đấu tranh giai cấp, vê chuyên chính vô sản..., cho nên chúng tôi chỉ thấy tội ác của thực dân, đế quốc, phong kiến, tư bản... Những tổn thất trong chiến tranh, tôi chỉ thấy những tội ác do kẻ thù gây ra, và những hy sinh cần thiết về phía ''ta'' để dành chiến thắng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay sau ngày 30/4/1975, tôi bị ''vỡ mộng'', khi thấy lãnh đạo ÐCS thi hành chính sách chiếm đóng chứ không phải giải phóng, họ bỏ chính sách hòa giải hòa hợp dân tộc mà họ từng hứa, bỏ tù hơn 200 ngàn sỹ quan, viên chức cũ, gây nên thảm họa ''thuyền nhân'', còn kiêu ngạo chiếm đóng Cambốt gần 10 năm (1979-1989), hy sinh thêm hơn 50 ngàn chiến sỹ một cách oan uổngá! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3-) Về khả năng ''lánh mặt CS'' của VNá? Các thủ lĩnh từ những khuôn khổ khác nhau, có cơ hội chèo lái theo hướng khác hay khôngá? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín: 60 năm nay, ÐCS giữ vai trò lãnh đạo chính trị độc nhất ở VN, không chia sẻ cho ai. Ðây là một thực tế rõ ràng.. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người lãnh đạo đảng CS cho sự lãnh đạo tuyệt đối, thường xuyên, toàn diện ấy của Ðảng CS là đảm bảo cho thắng lợi liên tục của Cách mạng VN, đem lại độc lập, tự do, hạnh phúc cho nhân dân, đưa VN lên cao về uy tín quốc tế. Mọi cơ quan truyền thông chính thức, sách chính trị, báo chí trong nước đều phải tuyên truyền cho ''chân lý'' ấy. Người VN, từ khi mới biết nói, biết hát, biết nghĩ đã được giáo dục, tuyên truyền sâu về ''chân lý'' ấy; đó là chủ nghĩa toàn trị mà sau này tôi mới nhận ra. Tuy chậm quá, nhưng vẫn còn sớm hơn rất nhiều đồng chí cũ của tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngược lại, đa số người Việt di tản, ''thuyền nhân'', nạn nhân của ''tai họa CS'' cho rằng ÐCS là nguồn gốc chính của mọi đau khổ, tổn thất, tai họa chồng chất, của lạc hậu và đói nghèo... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong nước, nhiều người còn phân vân giữa 2 nhận định trái ngược ấy, và một số thanh niên bắt đầu có ý định tự mình tìm ra lời giải cho mình và cho xã hội. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng tôi, tôi suy nghĩ, tìm hiểu và cho rằng ÐCS đã ''khôn khéo'' dành độc quyền lãnh đạo trong Cách mạng tháng Tám 1945, đã kiên quyết loại bỏ thẳng tay, bằng bạo lực, những đối thủ chính trị, các đảng từ tả sang hữu: đảng trôtskýt, Quốc Dân đảng, đảng Duy Dân, đảng Ðại Việt, đảng Việt Cách - Cách mạng đồng chí hội, đảng Phục quốc, và cả những nhóm Lập hiến, Bảo hoàng, Canh tân, Ðông du trước đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh bạn dân chủ của tôi Ðặng Phúc Lai - một trí thức uyên bác từng bị CS bỏ tù 5 năm - đã nhận định: ''các vị Bảo Ðại, Trần Trọng Kim, Hoàng Xuân Hãn.. đã để lọt tay ''thời cơ khó được mà dễ mất'' một cách dớ dẩn, chỉ vì họ thiếu kiến thức chính trị, dù họ thừa trí thức hàn lâm, còn vì họ thiếu bản lĩnh chính trị dù họ không thiếu bản lĩnh làm người. Các cụ Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt đã biết khai thác thời cơ hội ''ngàn năm một thuở'' ấy một cách tuyệt vời, chỉ vì họ có kiến thức chính trị tối hữu hiệu dù họ thiếu cái trí thức khóa bảng, và còn chỉ vì họ thừa bản lĩnh chính trị kiên định trên cơ sở ít phẩm hạnh làm người''; ''Với họ chính quyền là vấn đề giai cấp đấu tranh, và dù nước hay không khí chúng ta cũng không cung cấp cho kẻ thù''. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải là thiếu cơ sở nếu như có một cô sinh viên khoa sử hiện nay hỏi tôi: sao Nhật bản, Thái lan 60 năm nay không có ai lãnh đạo ''tài giỏi '' như ông Hồ Chí Minh và ÐCS ở VN, mà họ lại dân chủ, tiến bộ, không chiến tranh, giàu có gấp 6 lần và 60 lần dân ta, vậy thì có khi 2 yếu tố trên đây lại là gánh nặng, là tai họa, là cái rủi của dân ta. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tôi nhìn lại thì con đường đấu tranh không bạo động, qua nâng cao dân trí, của Phan Chu Trinh và đồng sự của ông, tương tự như con đường của Gandhi ở Ấn độ, có thể là tối ưu cho VN ta, hơn là con đường đã qua, với chiến tranh, hàng mấy triệu sinh mạng, vô vàn tàn phá và một nền độc lập không trọn vẹn (vì vẫn phụ thuộc vào những học thuyết xa lạ) quyền tự do công dân gần là con số không, còn tệ hơn thời thuộc địa của Pháp; một nền độc lập què quặt, không có tự do. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4-) Sau một quãng thời gian qua, ông đánh giá nhân vật Hồ Chí Minh ra saoá? ''Bác Hồ'' còn tồn tại trong tâm tư thanh niên và là biểu tượng của một nhà ''Ðộc tài điềm đạm'', có thật vậy khôngá? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín: Tôi từng sùng bái ''Bác Hồ'', sau này tôi đã tỉnh táo nhận xét bằng cái đầu của chính mình. Ðã có vô vàn sách báo VN và quốc tế nói về Hồ Chí Minh. Một vấn đề phức tạp. Vì nhiều điều bí mật vẫn bao trùm ông. Tự ông thích làm ra vẻ ly kỳ. Việc gì phải dùng đến 39 bí danhá? Ðến nay không ai biết ngày sinh thật của ôngá? Việc ông khám phá rồi sùng bái Lênin cũng chỉ do cảm tính, là Lénin có viết vài câu về giải phóng các thuộc địa. Marx và Lênin có viết chữ nào về Việt nam đâuá? có nói câu nào về VN đâuá? có biết gì về VN và Ðông dương đâuá! vậy việc gì mà phải buộc chặt số phận VN vào 2 ông xa lạ ấyá! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta thường tranh luận Hồ Chí Minh là người quốc gia hay người quốc tếá? Người yêu nước chân chính không thể tự hào đặt nước mình vào vị trí tiền đồn của phe cộng sản, coi Moscow là thủ đô vĩ đại của phe mình, để bị họ sử dụng như lính dánh thuê rẻ tiền! Người quốc gia chân chính không bao giờ trước khi nhắm mắt lại mong được đi theo cụ Mác và cụ Lêniná! Và cả khi ông Hồ giải tán đảng CS Ðông dương cũng chỉ là sự giả vờ để lừa gạt nhân dân và thế giới, trong khi trong đảng vẫn giữ nguyên tên gọi, cương lĩnh, để luôn đảm nhận sứ mạng quốc tế là nhuộm đỏ cả Ðông Dương và Ðông Nam Á. Ông Hồ đóng kịch rất giỏi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðã là nhà độc tài, coi Stalin là bậc thày, thì luôn ''độc quyền'', luôn phản dân chủ, luôn độc ác về bản chất. Cái ''điềm đạm'' nếu có chỉ là vẻ bề ngoài. Ông Hồ rời quê Kim Liên từ 1906, 1945 ông về Hànội, muốn thăm quê, chỉ cần một buổi. Ông đi tây, đi tàu, gặp Mao, Staline, đi khắp nước, vậy mà đến tận năm 1959 ông mới ghé thăm Kim Liêná! Yêu nước luôn bắt nguồn từ yêu quê hương, làng xóm, anh chị em. Ông Khiêm, anh ông, ốm chết; chị ông, bà Thanh ốm liệt 2 năm cuối đời, ông quên, vì ''bận việc nước''. Vợ ông, bà Tăng Tuyết Minh - có làm lễ cưới cẩn thận, vào tháng 10/1926 tại Quảng Châu - đi tìm ông suốt hơn 50 năm trời, ông cũng quên, ''điềm đạm'' mà quên hếtá! Rồi con trai ông, ông gửi ông Chu Văn Tấn, rồi ông Vũ Kỳ, ông cũng quên phắt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5-) Ông thông hiểu lịch sử cuộc chiến tranh mà thế giới biết đến chủ yếu bởi sự hối cải của nước Mỹ. Ông đáng giá vai trò nước Mỹ như thế nào trong cuộc chiến Việt Nam ? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín: Sau cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 2 (1939- 1945) thế giới chia làm 2 phe đối lập, trong cuộc chiến tranh lạnh, mà mỉa mai thay lại dưới hình thức của một số cuộc chiến tranh nóng. Việt nam bởi sự đưa đẩy của lịch sử là nạn nhân của cuộc chiến tranh lạnh và cũng là tác nhân của chiến tranh nóng, với thời gian dài và sức tàn phá khủng khiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước Mỹ đã tiếp sức cho thực dân Pháp, từ 1964 còn tham gia trực tiếp với hơn 2 triệu lượt quân nhân tham chiến. Hoa kỳ dù là siêu cường hùng mạnh đã không đạt mục đích do Hoa kỳ không làm cho dân Mỹ hiểu được rằng đó là cuộc chiến tranh ''đúng'' (just), do bộ máy truyền thông Mỹ cuối cùng đã lên án cuộc chiến tranh, thêm nữa quân Mỹ đã không có chiến thuật và chiến lược quân sự có hiệu quả, vì họ ỷ lại vào súng đạn và do sùng bái kỹ thuật quân sự, coi nhẹ yếu tố chính trị, yếu tố con người. Mặt khác đồng minh của Hoa kỳ là cộng hòa VN lại quá yếu kém cả về chính trị và quân sự, do kế thừa bộ máy chính trị và quân sự của thực dân Pháp đã thua trận. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6-) Việt nam là một trong 5 nước độc tài CS còn sót lại trên đời. Theo suy luận, CS Việt nam không thể bám trụ được lâu. Ông nghĩ sao: độc tài VN CS bao giờ mới sụp đổ, và sẽ sụp đổ như thế nào ? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín: Chế độ CS VN đã thuộc về quá khứ; một quá khứ không chịu ra đi. Chủ nghĩa Mác Lênin không còn sức sống. Nó đã rẫy chết hiển nhiên ở Liên Xô, ở Ðông Âu, nơi sản sinh ra nó. 4 nước CS hiện sống bơ vơ, côi cút, rã rời, mỗi nước một phương, tự tìm lấy phao cấp cứu cho riêng mình. Họ phải tự thay đổi bằng những thủ thuật ''đổi mới'' nửa vời, chắp vá thủ công, tùy tiện, trông đợi vào sự may rủi của số phận. Vì ích kỷ, tư lợi, họ không ngay thật và lương thiện công khai từ bỏ chủ nghĩa CS và học thuyết Mác Lênin đã mất hết sức sống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không muốn là thày bói hay nhà tiên tri. Chỉ biết mọi sự vật đều có quá trình, có bắt đầu và có kết thúc. Cuba CS, Bắc Hàn CS, Trung hoa CS và Việt nam CS đều đang đi đến chỗ kết thúc. Trước năm 1989, không ai đoán được là bức tường Berlin sắp đổ sập tan tành. Trước 1991,không ai đoán được là Liên Xô rộng lớn sắp tan nát tanh bành ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Việt nam, sự sụp đổ của chế độ CS độc đảng diễn ra theo kiểu đổ vỡ liên tục, theo từng viên gạch, từng mảng từơng, từng nền móng - uy tín của đảng xuống dốc nhanh, người dân từ chỗ gọi đảng CS là ''đảng ta'' chuyển sang gọi là ''chúng nó'', hay ''đảng cộng đớp'', ''đảng cộng mút''; tham nhũng bất trị do chính đảng viên có chức quyền nuôi dưỡng đang tàn phá xã hội, nạn mua bán quyền thế, hối lộ, cường hào mới đang tàn phá thuần phong mỹ tục, cuộc đấu tranh ở giữa cung đình do một nhóm tội phạm chính trị nắm công cụ tình báo quân sự đang mang tính chất bùng nổ, giữa lúc bộ chính trị bị tê liệt vì chia rẽ và nhu nhược. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đường duy nhất để ÐCS thoát nạn là tiến lên phía trước, dứt khoát từ bỏ lỗi lầm giáo điều, độc đoán của quá khứ, tự chuyển sang đảng dân chủ - xã hội, thực hiện đa nguyên, đa đảng theo luật pháp, từ bỏ học thuyết đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản, thực hiện đoàn kết dân tộc và hợp tác giai cấp, xây dựng nền dân chủ đa nguyên, đa đảng, như mô hình tiên tiến ở Na uy, Thụy Ðiển, Ðan Mạch...., hòa nhập hẳn với thế giới dân chủ hiện đại. Ðây là đề nghị của nhiều trí thức, tuổi trẻ trong nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7-) Ông đáng giá vai trò của đội ngũ dân chủ Việt Nam di cư trong quá trình giành lại độc lập quốc gia như thế nào ? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín: Các chiến sỹ dân chủ trong nước là lực lượng trực tiếp quyết định việc chuyển hóa tình hình của đất nước sang một thể chế dân chủ tiến bộ, văn minh. Họ tiêu biểu cho tinh hoa dân tộc, tiêu biểu cho nguyện vọng tự do của toàn dân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các chiến sỹ dân chủ trong cộng đồng VN ở nước ngoài là lực lượng hỗ trợ không thể thiếu cho lực lượng dân chủ trong nước, nhằm tăng âm, nhân lên đòi hỏi của trong nước, bảo vệ họ chống sự đàn áp và tranh thủ sự ủng hộ quốc tế cho phong trào trong nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng anh chị em dân chủ ở Ba lan, Ðông Âu và Liên Xô cũ am hiểu chế độ độc đảng phi dân chủ tệ hại ra sao, hiểu rõ nền dân chủ trong nước họ đang sống, có vai trò rất quan trọng tiếp sức đắc lực cho phong trào dân chủ bất khuất ở trong nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cám ơn cô Vân Anh và anh Robert Krzyszton đã có cuộc phỏng vấn lý thú này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Paris- Pháp; tháng 2/2005. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết Ất Dậu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-1783205756447565003?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/1783205756447565003/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=1783205756447565003' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/1783205756447565003'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/1783205756447565003'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/tn-vn-anh-v-robert-krzyszton-balan-phng.html' title='Tôn Vân Anh và Robert KRZYSZTON (Balan) Phỏng Vấn Ông Bùi Tín'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-5640258310891739574</id><published>2007-11-12T23:31:00.000+01:00</published><updated>2007-11-13T16:53:05.909+01:00</updated><title type='text'>Tăng Tuyết Minh, Người Vợ Trung Quốc Của Nguyễn Ái Quốc</title><content type='html'>Lời toà soạn: Ðăng lại từ tờ Diễn Ðàn, toàn văn bài này Hồ Chí Minh với người vợ Trung Quốc Tăng Tuyết Minh, đã đăng trên số tháng 11-2001 của tạp chí Ðông Nam Á tung hoành (Dọc ngang Ðông Nam Á), xuất bản tại Nam Ninh. Tác giả Hoàng Tranh (Huang Zheng) là nhà sử học, viện phó Viện Khoa học Xã hội Quảng Tây, tác giả cuốn Hồ Chí Minh với Trung Quốc (Nhà xuất bản Tân Tinh, Nam Ninh 1990). Bản dịch của Minh Thắng. Theo thông tin từ Hà Nội, một tạp chí sử học có ý đăng bài này, nhưng đã bị chặn lại. Ðoạn chữ thẳng cuối bài là tóm tắt của Diễn Ðàn. Ðiều này cho thấy chính sách báo của các nước Cộng Sản đã đưa ra những chứng cớ rành rành về sự lấy vợ của Hồ Chí Minh mà Nhà Nước CSVN vẫn một mực chối cãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sống độc thân suốt thời gian dài lâu nhưng hoàn toàn không phải Người suốt đời không lấy vợ. Thực ra, Hồ Chí Minh từng có một giai đoạn sống trong hôn nhân chính thức. Ðó là vào thời kì những năm 20 đầu thế kỉ XX khi người tiến hành công tác cách mạng tại Quảng Châu, Trung Quốc. Nói cụ thể là vào tháng 10 năm 1926, Hồ Chí Minh từng lấy cô gái Quảng Châu Tăng Tuyết Minh làm vợ, đã cử hành hôn lễ, sau khi cưới đã chung sống với nhau hơn nửa năm. Vào tháng 5 năm 1927, sau khi rời Quảng Châu, Hồ Chí Minh đã mất liên lạc với vợ và từ đó không thể gặp lại nữa. Từ đó, đôi tình nhân ấy, người không bao giờ đi bước nữa, người không một lần nào nữa cưới vợ, mỗi người một phương trời, đều sống độc thân cho đến khi từ biệt cõi đời này."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Tăng Tuyết Minh, người vợ Trung Quốc của Hồ Chí Minh, quê ở huyện Mai tỉnh Quảng Ðông, sinh tháng 10 năm 1905 ở thành phố Quảng Châu. Thân phụ của Tuyết Minh là Tăng Khai Hoa, thời trẻ một mình đến Ðàn Hương Sơn (Hono-lulu) lúc đầu làm công, sau buôn bán ; khi tích luỹ được ít vốn liếng, trở về nước tiếp tục buôn bán, gia cảnh khấm khá, vui vẻ. Người vợ đầu của ông Tăng Khai Hoa họ Phan, sinh được hai trai một gái. Sau khi bà Phan bị bệnh mất, ông lấy bà vợ kế họ Lương là người huyện Thuận Ðức sinh được 7 cô con gái nữa. Tăng Tuyết Minh là con út, bởi vậy những người quen biết Tăng Tuyết Minh thường gọi cô là " cô Mười ". Khi cô 10 tuổi thì người cha qua đời, để lại một chút bất động sản. Bà Lương thị cùng Tuyết Minh sống qua ngày nhờ vào tiền thuê nhà, gia cảnh không được như trước. Năm 1918, mới 13 tuổi, Tuyết Minh đã bắt đầu theo chị là Tăng Tuyết Thanh, một y sĩ sản khoa, học việc hộ lí và đỡ đẻ. Ðầu năm 1923, người chị ấy đưa Tăng Tuyết Minh đến Phiên Ngu để học Cao đẳng tiểu học. Nửa năm sau, Tăng Tuyết Thanh chẳng may lìa đời, Tăng Tuyết Minh mất đi nguồn chu cấp, ngay tháng 7 năm ấy phải vào trường Hộ sinh Quảng Châu học tập. Tháng 6 năm 1925, Tăng Tuyết Minh tốt nghiệp trường trợ sản, được ông hiệu trưởng giới thiệu đến trạm y tế La Tú Vân làm nữ hộ sinh. Chính thời gian này Tăng Tuyết Minh làm quen với Hồ Chí Minh lúc ấy đang tiến hành công tác cách mạng ở Quảng Châu."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" (...) Tháng 11 năm 1924, Hồ Chí Minh từ Mạc Tư Khoa đến Quảng Châu, lấy tên là Lý Thuỵ, làm việc tại phòng phiên dịch của cố vấn Borodin, thuộc Hội Lao Liên của Tôn Trung Sơn, trú ngụ tại nhà hàng của ông Bào tại quảng trường Ðông Hiệu. Sau những giờ làm công tác phiên dịch, Hồ Chí Minh dành nhiều thì giờ và tâm sức vào công việc liên kết và tổ chức các chiến sĩ cách mạng Việt Nam, sáng lập tổ chức cách mạng Việt Nam, huấn luyện cán bộ cách mạng Việt Nam trong công tác. Trong thời gian ấy, những thanh niên cách mạng Việt Nam đến Quảng Châu trước như Hồ Tùng Mậu, Lâm Ðức Thụ đều trở thành trợ thủ đắc lực cho Người. Lâm Ðức Thụ cùng người vợ Trung Quốc của ông là Lương Huệ Quần chính là ông mối bà mối cho cuộc hôn nhân của Hồ Chí Minh và Tăng Tuyết Minh."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Lâm Ðức Thụ vốn tên là Nguyễn Công Viễn, người huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình, Việt Nam, sinh năm 1890 (cùng tuổi với Hồ Chí Minh). Hồ Chí Minh cùng với gia đình Lâm Ðức Thụ có thể nói là chỗ giao hảo nhiều đời. Hai người quen biết nhau từ thuở thiếu thời, lại cùng chí hướng. Năm 1911, Hồ Chí Minh đến châu Âu tìm chân lí cách mạng, gần như đồng thời, hưởng ứng lời hiệu triệu của nhà chí sĩ chống Pháp lão thành Phan Bội Châu, Lâm Ðức Thụ muốn Ðông du qua Nhật, nhưng khi nổ ra Cách mạng Tân Hợi, Phan Bội Châu tới Trung Quốc, sáng lập Việt Nam Quang phục hội ở Quảng Châu, Lâm Ðức Thụ theo Phan Bội Châu đến Quảng Châu và gia nhập hội đó. Ðầu năm 1922, một số thanh niên nhiệt huyết trong Việt Nam Quang phục hội cảm thấy thất vọng về cánh già bảo thủ nên đã li khai Quang phục hội để lập ra một đoàn thể cấp tiến hơn là Tâm tâm xã. Sau khi đến Quảng Châu, Hồ Chí Minh rất nhanh chóng liên hệ được với Tâm tâm xã và quyết định cải tạo tổ chức này thành một tổ chức cách mạng chân chính của giai cấp vô sản Việt Nam. Hồ Chí Minh vốn quen biết Lâm Ðức Thụ từ trước nên ở Quảng Châu Người coi Lâm là cốt cán có thể tin cậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Lâm Ðức Thụ hoạt động ở Quảng Châu một thời gian khá lâu. Ở đây ông đã lấy cô gái Trung Quốc Lương Huệ Quần làm vợ. Mẹ của Lương Huệ Quần là một thầy thuốc đã mở tại thành phố Quảng Châu một dịch vụ y tế. Lương Huệ Quần có làm công tác y tá tại đó. Năm 1925, Tăng Tuyết Minh tốt nghiệp trường Bảo sinh trợ sản, qua sự giới thiệu của ông hiệu trưởng đã tới cơ sở dịch vụ y tế của mẹ Lương Huệ Quần làm cô đỡ nên đã nhanh chóng quen biết với Lương Huệ Quần và trở nên thân thiết. Lương Huệ Quần lớn hơn Tăng Tuyết Minh 3 tuổi nên cô thường gọi là " chị Quần ", hai cô đối xử với nhau như chị em ruột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Lâm Ðức Thụ sau năm 1927 đã từng bước phản bội, li khai hàng ngũ cách mạng Việt Nam làm không ít điều nguy hại cho sự nghiệp cách mạng Việt Nam. Nhưng tại thời điểm mấy năm Hồ Chí Minh mới đến Quảng Châu thì ông ta cũng là một thanh niên cách mạng hăng hái có triển vọng. Hồ Chí Minh chẳng những được Lâm Ðức Thụ phối hợp và chi viện trong công tác mà còn được Lâm giúp đỡ cả về mặt kinh tế. Hồ Chí Minh thậm chí đã đem cả chuyện trăm năm của mình phó thác cho Lâm Ðức Thụ. Mùa hè năm 1926, Hồ Chí Minh đề xuất với Lâm Ðức Thụ rằng do việc công quá bận rộn, anh cũng muốn tìm một cô gái Trung Quốc để tiện trong cuộc sống nơi cư trú có người chăm sóc. Lâm Ðức Thụ cùng với vợ là Lương Huệ Quần bàn bạc thấy Tăng Tuyết Minh là đối tượng thich hợp bèn giới thiệu cho Tăng Tuyết Minh và Hồ Chí Minh làm quen với nhau. Hồ Chí Minh sau khi gặp mặt Tăng Tuyết Minh đã rất có cảm tình với cô gái Quảng Châu có gương mặt trái xoan, da trắng nõn điềm đạm, đoan trang, thông minh, sáng dạ, vì vậy sau giờ làm thường hẹn gặp và trò chuyện với cô. Nơi gặp gỡ thường là nhà Lương Huệ Quần. Cảm tình của đôi bên ngày càng sâu sắc, nhanh chóng đi đến trao đổi về hôn lễ. Thời gian này Hồ Chí Minh thường đưa Tăng Tuyết Minh đến nhà hàng của ông Bào để gặp phu nhân họ Bào và tranh thủ ý kiến của bà về việc hôn nhân của họ. Phu nhân họ Bào nhiệt liệt tán thành việc kết hôn của họ. Thế nhưng bà mẹ Tăng Tuyết Minh ngay từ đầu không đồng ý cuộc hôn nhân này vì thấy Hồ Chí Minh là một nhà cách mạng phiêu lưu bạt xứ, ở không định nơi, con gái lấy người như vậy rồi sẽ khổ đau một đời. Ðúng vào lúc ấy người anh hai của Tăng Tuyết Minh là Tăng Cẩm Tương, sau một thời gian sang Mỹ học tập đã trở về Quảng Châu.Anh gặp Hồ Chí Minh, dùng tiếng Anh trò chuyện, thấy Hồ Chí Minh có học vấn rất tốt, lão luyện và cẩn trọng, lại tâm huyết với sự nghiệp, vì thế anh đã thuyết phục bà mẹ đồng ý với cuộc hôn nhân này."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Hồ Chí Minh gặp Tăng Tuyết Minh luôn luôn. Một mặt, cố nhiên, anh thích tính giản dị, đoan trang, thông minh, chăm chỉ của cô gái ; mặt khác anh cũng cảm thấy cô còn non nớt, cần phải giác ngộ chân lí cách mạng hơn, hiểu đời hơn nữa và nâng cao năng lực hoạt động hơn. Vì vậy anh động viên Tuyết Minh thôi việc nữ hộ sinh ở cơ sở dịch vụ y tế và tham gia học tập ở một lớp huấn luyện vận động phụ nữ. Lúc ấy Ban phụ vận của Trung ương Quốc dân đảng Trung Quốc do Hà Hương Nghi chủ trì, đang dự định mở một cơ sở huấn luyện vận động phụ nữ tại Quảng Châu nhằm bồi dưỡng cán bộ phụ nữ trong nước. Hồ Chí Minh thông qua sự quen biết trực tiếp với các vị Chu Ân Lai, Ðặng Dĩnh Siêu, Lí Phú Xuân, Thái Sướng, xin được hai suất cho Tăng Tuyết Minh và Lương Huệ Quần cùng vào học lớp huấn luyện vận động phụ nữ. Kì ấy, lớp khai giảng ngày 16 tháng 9 năm 1926 và kết thúc vào ngày 16 tháng 3 năm 1927, thời gian học tập là nửa năm. Quảng Châu thời ấy là trung tâm của cách mạng Trung Quốc. Trong quá trình lớp huấn luyện phụ vận tiến hành, người ta chẳng những đã mời không ít các đồng chí có trách nhiệm của Ðảng cộng sản Trung Quốc đến giảng mà còn tổ chức cho học viên tham gia các hoạt động xã hội. Nhờ được học tập, quả nhiên Tăng Tuyết Minh tiến bộ rất nhanh, trong khoá học, được bạn đồng học là Trịnh Phúc Như giới thiệu, cô đã gia nhập Ðoàn Thanh niên xã hội chủ nghĩa."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.daiviet.org/upload/2782006/2782006101025.JPG"&gt; &lt;img src="http://www.daiviet.org/upload/2782006/2782006104825.JPG"&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Ái Quốc và Tăng Tuyết Minh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                     thập niên 1920&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;              (thời điểm kết hôn: 1926)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Do Hồ Chí Minh lại thúc giục nên hôn lễ của hai người đã được cử hành vào tháng 10 năm 1926. Lúc ấy Hồ Chí Minh 36 tuổi, còn Tăng Tuyết Minh 21. Ðịa điểm tổ chức hôn lễ là nhà hàng Thái Bình trước Ty Tài chính ở trung tâm thành phố. Ðó cũng là địa điểm mà một năm trước đấy Chu Ân Lai và Ðặng Dĩnh Siêu mời khách đến dự lễ kết hôn của mình. Tham dự hôn lễ có phu nhân Bào La Ðình, Thái Sướng, Ðặng Dĩnh Siêu và một bộ phận học viên khoá huấn luyện phụ vận. Phu nhân họ Bào tặng một lẵng hoa tươi. Mấy ngày đầu sau lễ cưới, Hồ Chí Minh và Tăng Tuyết Minh tạm trú trong Tổng bộ Thanh niên cách mạng đồng chí hội, vốn là nơi nghỉ ngơi của Hồ Chí Minh. Lúc ấy, Hồ Chí Minh đang chủ trì khoá huấn luyện chính trị đặc biệt thứ III của Việt Nam, do học viên khá đông nên địa điểm học tập đã chuyển từ Tổng bộ Thanh niên cách mạng đồng chí hội đến phố Nhân Hưng ở đường Ðông Cao. Mấy ngày sau Hồ Chí Minh và Tăng Tuyết Minh dọn đến trú ngụ ở quán của ông Bào, lúc đầu dùng bếp tập thể, sau tự nấu nướng. Hồ Chí Minh bận rộn công tác, mọi việc nhà đều do Tăng Tuyết Minh quán xuyến. Cô chăm sóc chu đáo mọi sự ăn uống, sinh hoạt thường ngày của Hồ Chí Minh, giúp cho anh từ tuổi 21 đã xa nhà bôn tẩu, làm " kẻ phiêu diêu " góc bể chân trời, thì nay sau 15 năm lại có được cảm giác ấm áp " ở nhà mình ". Hồ Chí Minh rất mãn nguyện về cô vợ Trung Quốc của mình. Sau ngày cưới, Hồ Chí Minh từng nhiều lần đàm đạo với Lâm Ðức Thụ, Lương Huệ Quần về vợ mình, đều nói rõ điều đó."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Uyên ương chia lìa đôi ngả&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Thế nhưng phúc chẳng dài lâu. Ngày 12 tháng 4 năm 1927, mới nửa năm sau khi Hồ Chí Minh với Tăng Tuyết Minh kết hôn, Tưởng Giới Thạch phản bội cách mạng, phát động cuộc chính biến phản cách mạng tại Thượng Hải, tình thế ở Quảng Châu cũng chuyển biến theo. Trước đó, chính phủ Quốc dân đã rời tới Vũ Hán. Trụ sở của đoàn cố vấn Lao Liên cũng rời tới Vũ Hán. Và tất nhiên, Hồ Chí Minh cũng phải chuyển đến Vũ Hán. Trung tuần tháng 5, Hồ Chí Minh lưu luyến chia tay với Tăng Tuyết Minh, trước lúc lên đường dặn đi dặn lại Tăng Tuyết Minh: " Em phải bảo trọng, đợi tin tức của anh ; ổn định nơi chốn một chút là anh đón em ngay ". Thế rồi, Hồ Chí Minh rời Quảng Châu, chuyển đến Vũ Hán, rồi lại chuyển đến Thượng Hải, đi đường Hải Sâm Uy, khoảng giữa tháng 6 năm 1927 đến Mạc Tư Khoa. Sau đó, Hồ Chí Minh lại vội vàng đến Ðức, Pháp, Bỉ, Thuỵ Sĩ, Italia... tạm ngừng công tác, cuối cùng, tháng 8 năm 1929, đến Thái Lan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Do Tưởng Giới Thạc phản bội, thành Quảng Châu rơi vào giữa một cuộc khủng bố trắng. Sau khi chia tay với Hồ Chí Minh, Tăng Tuyết Minh một mình về sống với mẹ và những người thân. Trong hai năm, từ tháng 7 năm 1927 đến tháng 6 năm 1929, Tăng Tuyết Minh vào trường Anh văn Kiêm Bá và trường Trung học nữ sinh Tân Á học tập. Thời gian đầu, cô còn giữ được liên hệ với một số đồng chí cách mạng quen biết ở cơ sở huấn luyện phụ vận. Về sau do Quốc dân đảng ngày càng đàn áp tàn bạo các đảng viên cộng sản, các đồng chí mà Tăng Tuyết Minh quen biết đều rời Quảng Châu, mối liên hệ về tổ chức của cô với đoàn viên Ðoàn Thanh niên xã hội chủ nghĩa Trung Quốc cũng bị gián đoạn. Tháng 7 năm 1929, Tăng Tuyết Minh rời Quảng Châu, về quê nhà của mẹ ở Thuận Ðức, làm nữ hộ sinh tại một trạm y tế tư ở thị trấn Lặc Lưu. Ðầu năm 1930, cô lại chuyển đến làm nữ hộ sinh ở y xá Quần An của Dư Gia Viên, thị trấn Lạc Tòng, huyện Thuận Ðức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Thời gian này, Hồ Chí Minh có hai lần nhờ người mang thư và gửi thư liên hệ với Tăng Tuyết Minh, nhưng đều không kết quả. [...] Sau khi đến Thái Lan, Người lấy tên là Ðào Cửu, tiến hành công tác tuyên truyền và tổ chức cách mạng trên đất Thái Lan. [...] đã hơn một năm Hồ Chí Minh li biệt với Tăng Tuyết Minh, nhớ nhung da diết. Nơi đây cách Trung Quốc tương đối gần, nhờ người chuyển thư cũng tiện, bèn cầm bút viết thư cho Tăng Tuyết Minh. Hồ Chí Minh cũng nghĩ đến thời cuộc biến loạn, tình huống thiên biến vạn hoá, thư có đến được tay vợ hay không, thật khó dự đoán. Vì vậy, anh quyết định dùng lời lẽ ngắn gọn, hàm súc viết một bức thư ngắn, bảo cho biết mình vẫn bình an và thăm hỏi người thân. Nội dung bức thư đó như sau: "Từ ngày chia tay với em, đã hơn một năm trôi qua. Nhớ thương khắc khoải, chẳng nói cũng hiểu. Nay mượn cánh hồng, gửi mấy dòng thư để em yên tâm, đó là điều anh mong mỏi, và cầu cho nhạc mẫu vạn phúc. Anh trai vụng về, Thuỵ ".  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.daiviet.org/upload/2782006/2782006103027.JPG"&gt;&lt;br /&gt;Phiên âm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dữ muội tương biệt,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyển thuấn niên dư,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoài niệm tình thâm,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất ngôn tự hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tư nhân hồng tiện,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dao ký thốn tiên,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tỷ muội an tâm,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị ngã ngưỡng (*) vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Tinh thỉnh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Nhạc mẫu vạn phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyết huynh Thuỵ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng em xa cách&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðã hơn một năm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương nhớ tình thâm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nói cũng rõ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh hồng thuận gió&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vắn tắt vài dòng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðể em an lòng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy anh ngưỡng vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Và xin kính chúc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Nhạc mẫu vạn phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ngu vụng: Thuỵ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Bản dịch của N.H.Thành)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thư của Nguyễn ái Quốc (Lý Thuỵ) gửi Tăng Tuyết Minh, bị Mật thám Ðông Dương chặn được ngày 14.8.1928, hiện tàng trữ tại C.A.O.M. (Aix en Pro-vence). Xuất xứ: Daniel Hémery, HOCHIMINH De L'Indochine au Vietnam, Gallimard, Paris 1990, tr.145.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*) Sau khi do dự giữa sở và ngưỡng, ông Nguyễn Hữu Thành đã chọn phiên âm là ngưỡng. Ba nhà Hán học khác thì cả quyết là sở và cho biết đó là tự dạng cổ. Bất luận thế nào, sở vọng hay ngưỡng vọng ở đây đều nói lên ý ước mong [chú thích của Diễn Ðàn]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     "[...] Không rõ người mang thư sơ suất, hay là anh ta vốn dĩ không thể tin cậy, mà bức thư đó đã nhanh chóng lọt vào tay cơ quan mật thám Pháp ở Ðông Dương, cuối cùng thành vật lưu trữ tại Cục hồ sơ can án quốc gia của nước Pháp. Năm 1990, trong dịp kỉ niệm 100 năm sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Gallimard ở Pháp đã cho ra mắt bạn đọc cuốn sách Hồ Chí Minh - từ Ðông Dương đến Việt Nam, giữa tranh ảnh minh hoạ trong sách có bản in chụp bức thư bằng Trung văn nói trên của Hồ Chí Minh gửi cho vợ, với những dòng thuyết minh: “ Thư của Nguyễn ái Quốc (tức Hồ Chí Minh) viết cho vợ.Chuyển tới cơ quan đặc vụ Ðông Dương ngày 14 tháng 8 năm 1928 ”. [...] Một tác giả tên là Bùi Ðình Kế trên báo Nhân Dân của Việt Nam, số ra ngày 19 tháng 5 năm 1991 đã dẫn lại bức thư đó trong bài nhan đề Về một tài liệu liên quan sinh hoạt cá nhân của Nguyễn Ái Quốc. Bài báo đã phân tích và phỏng đoán bức thư đó liệu có phải của Hồ Chí Minh hay không. Tuy nhiên, đã không đưa ra được kết luận rõ ràng. Thực ra, bức thư đó chính xác là do Hồ Chí Minh viết. Một là, đối chiếu với những thư cảo Trung văn của Hồ Chí Minh thì bức thư đó hoàn toàn ăn khớp với bút tích của người. Hai là, lúc Hồ Chí Minh viết bức thư đó cách thời điểm chia tay với Tăng Tuyết Minh đúng là hơn một năm như nói ở trong thư. Ba là, tên kí dưới thư thuỴ đúng là bí danh Hồ Chí Minh dùng trong thời gian ở Quảng Châu. Bốn là, Tăng Tuyết Minh từ nhỏ mất cha, chỉ có mẹ lúc ấy còn sống, và Hồ Chí Minh nắm rõ điều đó, nên trong thư chỉ vấn an nhạc mẫu. Căn cứ những điều trên, bức thư đó do Hồ Chí Minh viết, không còn nghi ngờ gì nữa. Thư viết xong đã rơi vào tay mật thám Pháp, đó là điều Hồ Chí Minh đã không thể lường trước được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Lúc ấy, Hồ Chí Minh công tác ở Thái Lan đến tận tháng 11 năm 1929. Sau đó, Người được Quốc tế Cộng sản cử đến Hương Cảng, triệu tập hội nghị thống nhất ba tổ chức cộng sản thành một đảng cộng sản. " Hội nghị thống nhất " đã khai mạc tại Hương Cảng ngày 3 tháng 2 năm 1930, chính thức tuyên bố thành lập Ðảng Cộng sản Việt Nam. Sau hội nghị, tháng 3 năm đó Hồ Chí Minh trở lại Thái Lan, tháng 4 lại đến Hương Cảng. Sau, nhiều lần lại từ Hương Cảng đến Thượng Hải, tiến hành công tác tuyên truyền và tổ chức cách mạng trong Việt kiều tại tô giới Pháp ở Thượng Hải. Lúc ấy, các đảng viên cộng sản Việt Nam Hồ Tùng Mậu, Nguyễn Lương Bằng... cũng đang hoạt động trong Việt kiều ở Thượng Hải. Ðầu tháng 5 năm 1930, Hồ Chí Minh lại viết một bức thư nữa từ Thượng Hải gửi Tăng Tuyết Minh. Bức thư này gửi qua Quảng Châu cho Tăng Tuyết Minh lúc ấy đang làm nữ hộ sinh ở cơ sở dịch vụ y tế tại Gia Dư Viên, thị trấn Lặc Lưu, huyện Thuận Ðức. Nội dung yêu cầu Tăng Tuyết Minh mau mau đến Thượng Hải đoàn tụ. Trong thư có hẹn kì hạn và nói rõ nếu quá hạn đó mà Tăng Tuyết Minh không đến sẽ đành một mình xuất ngoại. Thế nhưng, với cả bức thư này nữa, cũng đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Tăng Tuyết Minh cũng không sao nhận được. Tài liệu hồi ức do Tăng Tuyết Minh viết cũng như lời kể lại của bà qua thư từ trao đổi với tác giả bài này đều nói tới hoàn cảnh của sự cố này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Hoá ra, tháng 7 năm 1929 Tăng Tuyết Minh sau khi đã rời Quảng Châu, làm nữ hộ sinh ở trạm y tế của bác sĩ Dư Bác Văn mới mở ra ở thị trấn Lặc Lưu, huyện Thuận Ðức, đến cuối năm. Ðầu năm sau, cô lại chuyển đến làm nữ hộ sinh tại y xá Quần An của Sa Khiếu ở thị trấn Lạc Tòng cũng huyện Thuận Ðức. Bức thư của Hồ Chí Minh chuyển đến cho trạm y tế của Dư Bác Văn ở thị trấn Lặc Lưu thì lúc ấy Tăng Tuyết Minh đã rời đi rồi. Trưởng trạm y tế Dư Bác Văn chẳng những không kịp thời chuyển thư đến Tăng Tuyết Minh mà ngược lại còn tự ý mở thư trước mặt vợ mình, lại còn gọi thêm cả nữ y sĩ Hoàng Nhã Hồng, xem trộm nội dung thư, sau đó đem đốt đi. Nửa năm sau khi xảy ra chuyện đó, Tăng Tuyết Minh trở lại Quảng Châu thăm mẹ và nhận lời mời đến dự lễ khai trương cơ sở y tế tại nhà một bạn đồng học cũ. Tại đây cô bất ngờ gặp laại nữ y sĩ HoàngNhã Hồng, người đã từng làm việc cùng tại thị trấn Lặc Lưu, huyện Thuận Ðức. Nữ y sĩ đó đã đem toàn bộ sự việc tuôn ra hết ngọn ngành. Lúc ấy so với thời hạn Hồ Chí Minh hẹn gặp nhau ở Thượng Hải thì đã qua nửa năm. Tăng Tuyết Minh chỉ còn biết kêu khổ khôn nguôi, nuốt nước mắt vào lòng. Như vậy con người kia đã gieo tại hoạ khiến Tăng Tuyết Minh mất đi cơ hội được trở lại bên chồng, cũng gây cho cô một bi kịch suốt đời trong tương lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Ðến cuối năm 1931, rốt cuộc Tăng Tuyết Minh cũng có được một cơ hội gặp Hồ Chí Minh nhưng lại là tại toà án của nhà đương cục Anh ở Hương Cảng xét xử Hồ Chí Minh. Tăng Tuyết Minh chỉ có thể nhìn thấy Hồ Chí Minh từ rất xa, còn Hồ Chí Minh thì hoàn toàn không biết vợ mình có mặt tại toà. Cuối những năm 20 - đầu 30 hoàn cảnh của các nhà cách mạng Việt Nam hoạt động tại Hương Cảng rất tồi tệ. Trong hàng ngũ cách mạng có kẻ phản bội, các cơ sở bí mật bị phá hoại, chính quyền thực dân Pháp và nhà đương cục Anh ở Hương Cảng cấu kết với nhau bắt bớ các chiến sĩ cách mạng. Hồ Tùng Mậu bị các nhà đương cục Anh bắt rồi giao cho mật thám Pháp " dẫn độ " về Việt Nam giam cầm. Hồ Chí Minh cũng bị các nhà đương cục Anh bắt ngày 5-6-1931, lí do là làm tay sai cho hội Lao Liên, âm mưu tiến hành hoạt động phá hoại tại Hương Cảng. Sau khi Hồ Chí Minh bị bắt, Quốc tế Cộng sản thông qua hội Chữ thập đỏ quốc tế kêu gọi cứu giúp. Tổ chức đó lại mời một luật sư tiến bộ người Anh ở Hương Cảng là ông Loseby bào chữa cho Hồ Chí Minh. Sau vài tháng bị giam giữ, Hồ Chí Minh bị đưa ra xét xử. Lần này đến Hương Cảng, Người lấy bí danh là Tống Văn Sơ. Nhưng sau khi bị bắt nhà đương cục Anh đã phát hiện đó chính là Lý Thuỵ, cũng tức là Nguyễn Ái Quốc. Lúc ấy rất nhiều báo Hương Cảng đưa tin. Cùng thời gian này, thân mẫu Tăng Tuyết Minh đang bị bệnh. Cô cùng mẹ đến Hương Cảng trú tại cơ sở chữa bệnh của anh cả là Tăng Cẩm Nguyên. Ðọc được tin toà sẽ xét xử chồng mình là Lý Thuỵ liền nhờ bạn bè cũ cùng đến toà. Người đến dự thính xét xử rất đông. Tăng Tuyết Minh phải ngồi nghe cách xa phòng xử án. Nhìn thấy hình dáng tiều tuỵ của người chồng xa cách đã năm năm mà lòng khôn ngăn trăm mối ngổn ngang. Nhưng do khoảng cach khá xa, lại giữa toà ánm vợ chồng chẳng những vô phương trò chuyện mà Hồ Chí Minh thậm chí chắc chắn không hề biết Tăng Tuyết Minh đang ở trước mắt mình. Tăng Tuyết Minh muốn đến thăm nom nhưng có lời truyền ra rằng đây là một trọng phạm chính trị không được phép thăm hỏi, gặp gỡ. Tăng Tuyết Minh hỏi dò nhiều nơi và biết được rằng hội Hồng thập tự quốc tế và luật sư Loseby đang tìm cách cứu Hồ Chí Minh, tình cảnh có lẽ cũng sẽ chuyển biến, đành cùng thân mẫu trở về Quảng Châu, lòng hoang mang không biết làm sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.daiviet.org/upload/2782006/2782006105627.JPG"&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Tranh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; " Tháng 2 năm 1932, thân mẫu Lương thị của Tăng Tuyết Minh bệnh nặng qua đời, hưởng thọ 76 tuổi. Tăng Tuyết Minh chuyển đến công tác ở y xá Quần An ở huyện Ðông Hoàn, vốn là cơ cấu phân chi của y xá Quần An huyện Thuận Ðức, vẫn làm nữ hộ sinh. Lúc này, cha mẹ cô đều đã mất, anh em đông nhưng người thì đi xa, người thì chết sớm, Tăng Tuyết Minh côi cút độc thân, thật là buồn khổ. Năm 1943, sau tiết xuân, thầy giáo cũ là Trương Tố Hoa mở tại đường Long Tân ở Quảng Châu một phòng chẩn trị, có lời mời Tăng Tuyết Minh đến giúp sức. Cô bèn xin thôi việc ở Ðông Hoàn, đến phòng chẩn trị của Trương Tố Hoa làm nữ hộ sinh và làm việc ở đó cho đến tận ngày (Trung Quốc) giải phóng. Sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, chính phủ tiến hành cải tạo và chỉnh đốn các cơ sở kinh tế tư nhân, thành lập các trạm vệ sinh bảo vệ sức khoẻ tại các khu. Tăng Tuyết Minh hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ, đã đến công tác tại trạm số 8 ở khu vực phía Tây. Về sau trạm này đổi gọi là Viện Vệ sinh Kim Hoa (nay là Viện Y học Trung y khu Lệ Loan). Tăng Tuyết Minh công tác ở đó, hành nghề nữ hộ sinh đến tận năm 1977 khi về hưu."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tăng Tuyết Minh năm 1965 (sáu mươi tuổi)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là từ sau lần trông thoáng thấy chồng ở Hương Cảng, không bao giờ Tăng Tuyết Minh gặp lại Nguyễn Ái Quốc nữa. Theo tác giả Hoàng Tranh, tháng 5-1950, thấy hình Chủ tịch Hồ Chí Minh đăng trên Nhân dân Nhật báo cùng với tóm tắt tiểu sử, bà tin chắc Hồ Chí Minh chính là chồng mình, nhất là sau khi tìm mua được cuốn Truyện Hồ Chí Minh (nhà xuất bản Tân Hoa). Bà đã " báo cáo với tổ chức ”, đồng thời gửi mấy bức thư cho chủ tịch Hồ Chí Minh thông qua đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh là Hoàng Văn Hoan. Những bức thư ấy “ đều như đá chìm biển khơi (...) thậm chí chúng có được gửi ra khỏi Quảng Châu hay không là điều còn đáng hoài nghi ". Tuy nhiên, một cán bộ lãnh đạo Quảng Châu đã tới gặp Tăng Tuyết Minh, trao cho bà lá thư của bà Thái Sướng (một trong những người đã tới dự tiệc cưới năm 1926 cùng với bà Ðặng Dĩnh Siêu, vợ của Chu Ân Lai) " chứng thực Hồ Chí Minh chính là Lý Thuỵ cũng tức là chồng Tăng Tuyết Minh ". Cán bộ này cũng " giải thích (...) lí do tại sao không tiện liên lạc với Chủ tịch Hồ Chí Minh, hy vọng Tăng Tuyết Minh hiểu và lượng thứ việc này, yên tâm công tác ". Vẫn theo sử gia Hoàng Tranh thì về phần mình, Hồ Chí Minh đã " từng thông qua Tổng lãnh sự ViệtNam tại Quảng Châu dò tìm tăm tích của Tăng Tuyết Minh, năm 1960 lại nhờ Bí thư Trung Nam cục Ðào Chú dò tìm dấu vết của bà " song " việc trên đương nhiên không thể có bất kì kết quả gì " vì " điều này vào thời ấy hoàn toàn không kì lạ ".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Tăng Tuyết Minh đã " yên tâm công tác ” cho đến năm 1977 mới về hưu, sau 52 năm tận tuỵ với nghề nữ hộ sinh. Theo Hoàng Tranh, gia đình bà theo đạo Công giáo từ đời ông nội, và bà " thường xuyên đi lễ ở giáo đường ". Bà " có thói quen ăn uống đạm bạc, không dùng cá thịt ", cuộc sống " vô cùng giản dị ", " luôn vui vẻ giúp người "...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" 11 giờ 15 phút ngày 14 tháng 11 năm 1991, sau 86 năm trải qua con đường đầy lận đận long đong, tại nơi cư ngụ [687 đường Long Tân Ðông, Quảng Châu], cụ bà Tăng Tuyết Minh đã bình yên nhắm mắt, thanh thản trút hơi thở cuối cùng ".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Tranh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-5640258310891739574?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/5640258310891739574/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=5640258310891739574' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/5640258310891739574'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/5640258310891739574'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/tng-tuyt-minh-ngi-v-trung-quc-ca-nguyn.html' title='Tăng Tuyết Minh, Người Vợ Trung Quốc Của Nguyễn Ái Quốc'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-9068365018420842177</id><published>2007-11-12T18:48:00.000+01:00</published><updated>2007-11-12T18:52:16.431+01:00</updated><title type='text'>Huyền Thoại Về Một Người Ra Đi Tìm Đường Cứu Nước</title><content type='html'>-----------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TRẦN GIA PHỤNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tài liệu của đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) đều viết rằng ngày 5-6-1911, thanh niên Nguyễn Tất Thành đã xuống tàu Amiral Latouche-Tréville để ra đi tìm đường cứu nước. Sau đây là lời trong sách Lịch sử Việt Nam của nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;"Sự thất bại của các phong trào Đông Du, Đông Kinh Nghĩa Thục của cuộc vận động Duy Tân và phong trào chống thuế ở các tỉnh Trung Kỳ mà Người [Hồ Chí Minh] từng tham gia khi đang học ở trường Quốc Học Huế, đã thôi thúc Người [HCM] hướng về các nước Tây Âu, mong muốn được đến "tìm xem những gì ẩn giấu đằng sau những Tự do, Bình đẳng, Bác ái". &lt;/em&gt;Sau khi rời Huế vào Phan Thiết ... ...Được ít lâu, lấy tên là Văn Ba, Người [HCM] xin làm phụ bếp trên chiếc tàu thủy Đô đốc La Tusơ Tơrêvin (La Touche Tréville), thuộc hãng vận tải hợp nhất của Pháp, để đi ra nước ngoài &lt;em&gt;"xem nước Pháp và các nước khác làm như thế nào rồi sẽ trở về giúp đồng bào"..."&lt;/em&gt; (1)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sách Chủ Tịch Hồ Chí Minh, tiểu sử và sự nghiệp của nhà xuất bản Sự Thật giải thích sự ra đi của Hồ Chí Minh cũng gần giống như thế: &lt;em&gt;"... Ít lâu sau, Hồ Chủ tịch vào Sài Gòn. Nam Kỳ dưới chế độ thuộc địa cũng chẳng khác gì Trung Kỳ dưới chế độ bảo hộ và Bắc kỳ dưới chế độ nửa thuộc địa, nửa bảo hộ. Ở đâu nhân dân cũng bị áp bức, bóc lột, đồng bào cũng bị đọa đày, khổ nhục. Điều đó càng thôi thúc Hồ Chủ tịch đi sang các nước Âu tây để xem nhân dân các nước ấy làm như thế nào mà trở nên độc lập, hùng cường, rồi sẽ trở về "giúp đỡ đồng bào" đánh đuổi thực dân Pháp. Ý định ấy của Người [HCM] đã dẫn Người từng bước đi tới tìm một phương hướng mới cho sự nghiệp cứu nước của nhân dân ta."&lt;/em&gt; (2)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, cũng do nhà xuất bản Sự Thật ấn hành, trả lời phỏng vấn của tác giả Trần Dân Tiên, Hồ Chí Minh nói về lý do ra đi như sau: &lt;em&gt;"...Tôi muốn đi ra nước ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào, tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta..." &lt;/em&gt;(3)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trần Dân Tiên chính lại là Hồ Chí Minh. Ông dùng một tên khác viết sách tự ca tụng mình. Tại Việt Nam cũng như trên thế giới, đã có nhiều người viết sách về hoạt động của mình, đôi khi để tự khen mình, hoặc để biện hộ cho những việc làm của mình, nhưng họ đề tên thật, chịu trách nhiệm về những điều họ viết. Hồ Chí Minh dùng một tên khác tự ca tụng mình là một sáng kiến kỳ lạ chưa một người tự trọng nào dám nghĩ đến. Cái biệt danh nầy cũng đáng nghiên cứu. Phải chăng Trần Dân Tiên có nghĩa là “ông tiên trên trời xuống trần làm dân”?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như thế, qua các sách của nhà cầm quyền cộng sản và qua chính những lời viết của Hồ Chí Minh, ông ta đi ra nước ngoài nhắm mục đích tìm đường cứu nước, nhưng trong thời gian gần đây, nhiều tác giả đã tìm được những chứng liệu cụ thể cho thấy rằng Hồ Chí Minh ra đi không phải để tìm đường cứu nước, mà chỉ vì lý do kinh tế gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bài &lt;em&gt;"Từ mộng làm quan đến đường cách mạng Hồ Chí Minh và Trường Thuộc Địa"&lt;/em&gt; , hai tác giả Nguyễn Thế Anh và Vũ Ngự Chiêu đã phổ biến ảnh sao (photocopy) hai lá đơn của Nguyễn Tất Thành đề ngày 15-9-1911 gởi cho tổng thống Pháp và bộ trưởng bộ Thuộc Địa Pháp, xin hai ông ban ân huệ cho Thành được đặc cách vào học Trường Thuộc Địa Paris, nơi đào tạo quan lại cho các thuộc địa Pháp trong đó có Đông Dương. Phần chính trong nội dung của hai lá đơn nầy hoàn toàn giống nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là: &lt;em&gt;" Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa. Tôi hiện đang làm công trong công ty Chargeurs Réunis để sinh sống (trên tàu Amiral Latouche-Tréville). Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của nền học vấn..." &lt;/em&gt;(4)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai lá đơn trên đều bị bác, Nguyễn Tất Thành tiếp tục hành nghề trên các tàu biển. Ngày 15-12-1912, từ New York, Hoa Kỳ, Nguyễn Tất Thành gởi đến viên khâm sứ Pháp tại Huế một lá thư rất thống thiết xin một đặc ân là ban cho cha là Nguyễn Sinh Sắc, một chức việc nhỏ như giáo thụ hay huấn đạo, để ông nầy có điều kiện sinh sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai lá đơn trên cùng với lá thư gởi năn nỉ viên khâm sứ Pháp tại Huế cho thấy lúc mới ra đi, Nguyễn Tất Thành chỉ nhắm mục đích sinh nhai. Vì sinh kế gia đình, lúc đó Nguyễn Tất Thành sẵn sàng thỏa hiệp với người Pháp để kiếm một chức quan cho cá nhân ông (bằng cách xin vào học Trường Thuộc Địa), hoặc cho phụ thân ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều nầy là chuyện bình thường của đời sống con người. Lớn lên, ai ai cũng phải kiếm cách mưu sinh để tự nuôi sống mình và nuôi sống gia đình. Hơn nữa, điều nầy còn có nghĩa là Nguyễn Tất Thành không phải ra đi tìm đường cứu nước. Việc ra đi tìm đường cứu nước chỉ là sản phẩm tưởng tượng sau nầy của Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản, nhắm "anh hùng hóa" và làm đẹp cho việc ra đi của họ Hồ, để lôi cuốn quần chúng trên đường hoạt động chính trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TRẦN GIA PHỤNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Toronto, Canada)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CHÚ THÍCH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1)Nguyễn Khánh Toàn chủ biên, và một số tác giả, Lịch sử Việt Nam, tập II, Nxb. Khoa học Xã hội, Hà Nội, 1985, tr. 145. Sách nầy viết sai chữ "La Touche Tréville". Đúng ra là "Latouche-Tréville". Chữ "Người" với chữ N (hoa) trong nguyên bản. Chúng tôi giữ nguyên cách viết trong bộ Lịch sử Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2)Ban Nghiên cứu Lịch sử đảng trung ương, Chủ tịch Hồ Chí Minh, tiểu sử và sự nghiệp, in lần thứ tư (có xem lại và bổ sung), Nxb. Sự Thật, Hà Nội 1975, tr. 15.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3)Trần Dân Tiên, Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, Nxb. Sự Thật, Hà Nội 1976, tr. 13.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4)Đăng trên nguyệt san Đường Mới số 1, Paris, 1983, từ trang 8 đến trang 25&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là tập bìa đựng hồ sơ của Nguyễn tất Thành xin vào học trường Thuộc địa Đông Dương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://data4.blog.de/media/959/1482959_626cb72a64_m.jpg"&gt;&lt;br /&gt;Đây là ảnh sao (photocopy) thư của Nguyễn Tất Thành bằng chữ Pháp gởi tổng thống Pháp xin vào học trường Thuộc địa Đông Dương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://data4.blog.de/media/960/1482960_0de9d85be4_m.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưới đây là bản dịch thư của Nguyễn Tất Thành gởi tổng thống Pháp xin vào học trường Thuộc địa Đông Dương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Marseille, ngày 15 tháng Chín năm 1911&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính thưa Tổng Thống Cộng Hòa,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của Ngài ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú trường Thuộc Địa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hiện đang làm công nhân trong công ty Chargeurs Réunis (tàu Amiral Latouche-Tréville) để sinh sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được những ích lợi của nền học vấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi người gốc tỉnh Nghệ An, xứ An nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi chờ đợi câu trả lời mà tôi hy vọng là thuận lợi của Tổng Thống, xin Ngài nhận trước nơi đây lòng biết ơn của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Tất Thành, sinh tại Vinh năm 1892,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con của ông Nguyễn Sinh Huy (Phó bảng).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học sinh Pháp văn, Quốc ngữ và chữ Nho.&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-9068365018420842177?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/9068365018420842177/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=9068365018420842177' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/9068365018420842177'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/9068365018420842177'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/huyn-thoi-v-mt-ngi-ra-i-tm-ng-cu-nc.html' title='Huyền Thoại Về Một Người Ra Đi Tìm Đường Cứu Nước'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-2923843643885996532</id><published>2007-11-11T13:25:00.000+01:00</published><updated>2007-11-11T14:27:56.965+01:00</updated><title type='text'>Công-hàm bán nước của CSVN 1958</title><content type='html'>Công-hàm bán nước của CSVN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;td width="90%" valign="top"&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img height="723" src="http://i185.photobucket.com/albums/x198/tntdndvn/Hoang-Sa/congham1958-pvd01.jpg" width="580" border="0" /&gt; &lt;/td&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thủ Tướng Phủ&lt;br /&gt;Nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa Đồng chí Tổng lý,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà&lt;br /&gt;ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4&lt;br /&gt;tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà&lt;br /&gt;Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của&lt;br /&gt;Trung-quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà&lt;br /&gt;tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các&lt;br /&gt;cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn&lt;br /&gt;trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc, trong&lt;br /&gt;mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung&lt;br /&gt;hoa trên mặt bể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý&lt;br /&gt;lời chào rất trân trọng./.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính gửi: Hà-nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồng chí Chu An Lai (Ấn ký)&lt;br /&gt;Tổng lý Quốc vụ viện PHẠM VĂN ĐỒNG&lt;br /&gt;Nước Cộng hoà Nhân dân Trung-hoa Thủ tướng Chính Phủ&lt;br /&gt;tại BẮC KINH Nước Việt-nam Dân chủ Cộng Hòa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đây là nguyên-ngữ bản Tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ Trung-Cộng quyết định về hải phận của Trung-quốc. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trang Luật-học &lt;a href="http://law.hku.hk/clsourcebook/10033.htm"&gt;http://law.hku.hk/clsourcebook/10033.htm&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;td width="90%" valign="top"&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img height="723" src="http://i185.photobucket.com/albums/x198/tntdndvn/Hoang-Sa/congham1958-pvd02.jpg" width="580" border="0" /&gt; &lt;/td&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dịch ra Anh-ngữ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;DECLARATION OF THE GOVERNMENT OF THE PEOPLE'S REPUBLIC OF CHINA ON THE TERRITORIAL SEA&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Approved by the 100th Session of the Standing Committee of the National People's Congress on 4th September, 1958)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The People's Republic of China hereby announces:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1) This width of the territorial sea of the People's Republic of China is twelve national miles. This provision applies to all Territories of the People's Republic of China, including the mainland China and offshore islands, Taiwan (separated from the mainland and offshore islands by high seas) and its surrounding islands, the Penghu Archipelago, the Dongsha Islands, the Xisha islands, the Zhongsha Islands, the Nansha Islands and other islands belonging to China.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(2) The straight lines linking each basic point at the mainland's coasts and offshore outlying islands are regarded as base lines of the territorial sea of the mainland China and offshore islands. The waters extending twelve nautical miles away from the base lines are China's territorial sea. The waters inside the base lines, including Bohai Bay and Giongzhou Strait, are China's inland sea. The islands inside the base lines, including Dongyin Island, Gaodeng Island, Mazu Inland, Baiquan Island, Niaoqin Island, Big and Small Jinmen Islands, Dadam Island, Erdan Island and Dongding Island, are China's inland sea islands.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(3) Without the permit of the government of the People's Republic of China, all foreign aircrafts and military vessels shall not be allowed to enter China's territorial sea and the sky above the territorial sea.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Any foreign vessel sailing in China's territorial sea must comply with the relevant orders of the government of the People's Republic of China.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(4) The above provisions (2) and (3) also apply to Taiwan and its surrounding islands, the Penghu Islands, the Dongsha Islands, the Xisha Islands, the Zhongsha Islands, the Nansha Islands and other islands belonging to China.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Taiwan and Penghu are still occupied with force by the USA. This is an illegality violating the People's Republic of China's territorial integrity and sovereignty. Taiwan and Penghu are waiting for recapture. The People's Republic of China has rights to take all appropriate measures to recapture these places in due course. It is China's internal affairs which should not be interfered by any foreign country.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://law.hku.hk/clsourcebook/10033.htm"&gt;http://law.hku.hk/clsourcebook/10033.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xisha Islands (Tây Sa = Hoàng Sa = Paracel Islands)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nansha Islands (Nam Sa = Trường Sa = Spratly Islands)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dịch ra Việt-ngữ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tuyên Bố của Chính Phủ Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc về Lãnh Hải&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;(Ðược thông qua trong kỳ họp thứ 100 của Ban Thường Trực Quốc Hội Nhân Dân ngày 4 tháng 9 năm 1958)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc nay tuyên bố:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1) Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(2) Các đường thẳng nối liền mỗi điểm căn bản của bờ biển trên đất liền và các đảo ngoại biên ngoài khơi được xem là các đường căn bản của lãnh hải dọc theo đất liền Trung Quốc và các đảo ngoài khơi. Phần biển 12 hải lý tính ra từ các đường căn bản là hải phận của Trung Quốc. Phần biển bên trong các đường căn bản, kể cả vịnh Bohai và eo biển Giongzhou, là vùng nội hải của Trung Quốc. Các đảo bên trong các đường căn bản, kể cả đảo Dongyin, đảo Gaodeng, đảo Mazu, đảo Baiquan, đảo Niaoqin, đảo Ðại và Tiểu Jinmen, đảo Dadam, đảo Erdan, và đảo Dongdinh, là các đảo thuộc nội hải Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(3) Nếu không có sự cho phép của Chính Phủ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, tất cả máy bay ngoại quốc và tàu bè quân sự không được xâm nhập hải phận Trung Quốc và vùng trời bao trên hải phận này. Bất cứ tàu bè ngoại quốc nào di chuyển trong hải phận Trung Quốc đều phải tuyên thủ các luật lệ liên hệ của Chính Phủ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(4) Ðiều (2) và (3) bên trên cũng áp dụng cho Ðài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðài Loan và Penghu hiện còn bị cưỡng chiếm bởi Hoa Kỳ. Ðây là hành động bất hợp pháp vi phạm sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc. Ðài Loan và Penghu đang chờ được chiếm lại. Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc có quyền dùng mọi biện pháp thích ứng để lấy lại các phần đất này trong tương lai. Các nước ngoại quốc không nên xen vào các vấn đề nội bộ của Trung Quốc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.trungtamdukien.org/article.php?id_article=1028"&gt;http://www.trungtamdukien.org/article.php?id_article=1028&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú thích:&lt;br /&gt;Quần đảo Tây Sa (tên tiếng Tàu) = Quần đảo Hoàng Sa = Paracel Islands&lt;br /&gt;Quần đảo Nam Sa (tên tiếng Tàu) = Quần đảo Trường Sa = Spratly Islands&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;td width="90%" valign="top"&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img height="723" src="http://i185.photobucket.com/albums/x198/tntdndvn/Hoang-Sa/congham1958-pvd03map2a.jpg" width="580" border="0" /&gt; &lt;/td&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vietnamese Claims to the Truong Sa Archipelago&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;[Ed. Spratly Islands]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Todd C. Kelly&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Todd C. Kelly graduated from the M.A. program in Asian&lt;br /&gt;Studies at the University of Hawaii at Manoa in August 1999.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;On 15 June 1956, two weeks after the RVN reiterated the Vietnamese claims to the Truong Sa Islands, the DRV Second Foreign Minister told the PRC Charge d'Affaires that "according to Vietnamese data, the Xisha and Nansha Islands are historically part of Chinese territory."[65] Two years later, the PRC made a declaration defining its territorial waters. This declaration delineated the extent of Chinese territory and included the Truong Sa. In response, the DRV Prime Minister, Pham Van Dong, sent a formal note to PRC Premier Zhou Enlai stating that "The Government of the Democratic Republic of Viet Nam respects this decision."[66]&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.hawaii.edu/cseas/pubs/explore/v3/todd.html"&gt;http://www.hawaii.edu/cseas/pubs/explore/v3/todd.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;DRV = Democratic Republic of Vietnam - Viêt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (North Vietnam)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PRC = People's Republic of China - Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;RVN = Republic of Vietnam - Việt Nam Cộng Hòa (VNCH)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 15 tháng 6 năm 1956, hai tuần lễ sau khi Việt Nam Cộng Hoà (RVN) tái xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa, Thứ trưởng Ngoại giao của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (DRV) đã nói với Ban Thường Vụ của Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa (PRC) rằng “theo những dữ kiện của Việt Nam thì quần đảo Hoàng Sa (Xisha) và quần đảo Trường Sa (Nansha) là một bộ phận lịch sử của lãnh thổ Trung quốc” . Hai năm sau đó, Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa đã ra bản tuyên bố xác định lãnh hải của họ. Bản tuyên bố này đã vạch ra rõ ràng cái khoảng khu vực của lãnh thổ Trung quốc có bao gồm cả Trường Sa . Để đáp lễ, Thủ tướng Viêt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (DRV), Phạm Văn Đồng đã gởi một bản công hàm đến Thủ tướng Trung quốc Chu Ân Lai, nhấn mạnh rằng “Chính Phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;td width="90%" valign="top"&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img height="723" src="http://i185.photobucket.com/albums/x198/tntdndvn/Hoang-Sa/congham1958-pvd05.jpg" width="580" border="0" /&gt; &lt;/td&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;EYE ON ASIA - February 10, 1994&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Saigon - Hanoi - Paracels Islands Dispute – 1974 By Frank Ching&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Far Eastern Economic Review Reference: Vol. 157, No. 6, 10 Feb 1994&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vietnamese communists sell the Paracel and Spratly islands, but now want to say no.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;According to Chinese Ministry of Foreign Affairs's "China's Indisputable Sovereignty Over the Xisha and Nansha Islands" (Beijing Review, Feb. 18, 1980), Hanoi has "settled" this matter with the Chinese in the past. They basically claimed:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- In June 1956, two years after Ho Chi Minh's government was re-established in Hanoi, North Vietnamese Vice Foreign Minister Ung Van Khien said to Li Zhimin, Charge d'Affaires of the Chinese Embassy in North Vietnam, that "according to Vietnamese data, the Xisha (Tây Sa = Hoang Sa = Paracels) and Nansha (Nam Sa = Truong Sa = Spratlys) islands are historically part of Chinese territory."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- On September 4, 1958, the Chinese Government proclaimed the breadth of its territorial sea to be twelve nautical miles which applied to to all territories of the PRC, "including ... the Dongsha Islands, the Xisha Islands, the Zhongsha Islands, the Nansha Islands..." Ten days later, Pham Van Dong stated in his note to Zhou Enlai that "the Government of the Democratic Republic of Vietnam recognizes and supports the declaration of the Government of the People's Republic of China on China's territorial sea made on September 4, 1958."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;One more thing to notice is that PRC threatened only the territories Vietnamese claimed and left open claims of other countries. It was very clear that Mr Ho Chi Minh, through Pham Van Dong, gave PRC "a big pie" because at that time Mr Ho Chi Minh was preparing for invading South Vietnam. Mr Ho needed colossal aids and closed eyes to accept all conditions of Beijing. It was easy for him to sell "only on paper" two archipelagoes which still belonged to South Vietnam by then.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;For this, Vietnamese communists waited for a meeting of ASEAN countries in Manila, used this opportunity as a safe buoy and signed right away a paper requiring these countries to help Vietnam to solve this problem "fairly".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;To its part, after taking islands of communist Vietnam, China showed amicability to Malaysia and Philippines and said that China was ready to negotiate resourceful areas with these two countries, brushing VC aside. China did say that it would not accept any foreign countries to get involved in this matter between it and communist Vietnam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Later, Pham Van Dong denied his past wrongdoing in an issue of Far Eastern Economic Review, March 16, 1979. Basically, he said the reason he did was because it was "wartime". Here's excerpt from this article on p. 11 :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"According to Li (Chinese Vice-Premier Li Xiannian), China was ready to share the gulf's water "half and half" with the Vietnamese, but at the negotiating table, Hanoi drew the line of Vietnamese control close to Hainan island. Li also said that in 1956 (or 1958 ?), Vietnamese Premier Pham Van Dong supported a Chinese statement about sovereignty over the Spratly and Paracel islands, but since late 1975, Vietnam has been in control of part of the Spratly group - the Paracels being under Chinese control. In 1977, Dong reportedly said of his 1956 stance :"That was the war period and I had to say that".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Because of eagerness to create disastrous war for both areas North and South, and to contribute to international communism, Mr Ho Chi Minh did promise, without dignity, a "future" land for Chinese to grab, not knowing for sure that whether or not the South Vietnam would be swallowed.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;As Dong said, "That was the war period and I had to say that". Who created the Vietnam War and ready to do all it could to get South Vietnam even to sell land ? Selling land during the war time and when it was over Pham Van Dong denied it by just laying falsely the blame on the war.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;. . . . .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Also in Far East Economic Review March 16, 1979, p. 11.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In 9/1958, when China, in its declaration extending the breadth of Chinese territorial waters to 12 nautical miles, specified that the decision applied to all Chinese territories, including the Paracels and the Spratlies, Hanoi again went on record to recognize China'sovereignty over the 2 archipelagoes. PVD stated in a note to Chinese leader Zhou Enlai on 14/9/1958 :"The Government of the Democratic Republic of VN recognizes and supports the declaration of the Government of the People's Republic of China on its decision concerning China territorial sea made on 4/9/1958 (see Beijing Review 19/6/1958, p.21 -- Beijing Review-- 25/8/1979, p.25 -- The existence of such a statement and its contents were acknowledged in VN in BBC/FE, no. 6189, 9/8/1979, p. 1)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Why ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Carlyle A. Thayer, author of "Vietnam's Strategic Readjustment," in Stuart Harris and Gary Klintworth, eds., China as a Great Power in the Asia Pacific (Melbourne: Longman Cheshire Pty Ltd., forthcoming 1994):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In pursuing its national interests, Vietnam has undertaken actions which appear highly provocative from China's point of view. For example, during Vietnam's long struggle for independence it made no public protests over Chinese claims to territory in the South China Sea and indeed supported them. Yet after unification Vietnam reversed its stance. In 1975 Vietnam occupied a number of islands in the Spratly archipelago and subsequently pressed territorial claims to the entire South China Sea.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;As Foreign Minister Nguyen Manh Cam has admitted:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Our leaders' previous declaration on the Hoang Sa (Paracel) and Truong Sa (Spratly) archipelagoes was made in the following context: At that time, under the 1954 Geneva agreement on Indochina, the territories from the 17th parallel southward including the two archipelagoes were under the control of the South Vietnam administration. Moreover, Vietnam then had to concentrate all its force on the highest goal of resisting the US aggressive war to defend national independence. It had to gain support of friends all over the world. Meanwhile, Sino-Vietnamese relations were very close and the two countries trusted each other. China was according to Vietnam a very great support and valuable assistance. In that context and stemming from the above-said urgent requirement, our leaders' declaration [supporting China's claims to sovereignty over the Paracel and Spratly islands] was necessary because it directly served the fight for the defence of national independence and the freedom of the motherland.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;More specifically, it aimed at meeting the then immediate need to prevent the US imperialists from using these islands to attack us. It has nothing to do with the historical and legal foundations of Vietnam's sovereignty over the,Truong Sa and Hoang Sa archipelagoes (remarks to a press conference in Hanoi on 2 December 1992 carried by Vietnam News Agency, 3 December 1992)."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;These statements show that all what Chinese have alledged above are true. What happen today related to these 2 islands are merely consequences of the wicked settlement of these 2 communist brothers in the past. No one in the world community want to step in to settle the dispute between Communist Vietnam and PRC. The reason is very clear : diplomatic note and recognition by Vietnamese Communists can't be erased by a small country like VN who has wanted to play a trick cheating China. Moreover, Vietnamese Communists can't stay away from China while they have to follow Chinese "doi moi" to go forward to socialism.&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.feer.com/articles/archive/1994/9402_10/P034.html"&gt;http://www.feer.com/articles/archive/1994/9402_10/P034.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://members.tripod.com/paracels74/observersseat.htm"&gt;http://members.tripod.com/paracels74/observersseat.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cộng Sản Việt Nam bán Quần Đảo HS và TS, nhưng bây giờ muốn từ chối.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tài liệu "Chủ quyền tuyệt đối của Trung Quốc trên Quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa " của Bộ Ngoại giao Trung Quốc (Beijing Review, Feb. 18, 1980), Hà Nội đã "dàn xếp" vấn đề này trong quá khứ. Đại khái họ đã bảo rằng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hồi tháng 6 năm 1956, hai năm sau ngày chính phủ của Hồ Chí Minh đã tái lập tại Hà Nội, Thứ trưởng Ngoại giao Bắc Việt Ung Văn Khiêm đã nói với Li Zhimin, Thường vụ viên của Toà Đại Sứ Trung quốc tại Bắc Việt, rằng "theo những dữ kiện của Việt nam, hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa là môt bô phận lịch sử của lãnh thổ Trung quốc".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngày 4 tháng 9 năm 1958, Chính phủ Trung quốc đã tuyên bố bề rộng của lãnh hải Trung quốc là mười hai hải lý, được áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, "bao gồm ... Quần Đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa ...". Mười ngày sau đó, Phạm Văn Đồng đã ghi rõ trong bản công hàm gởi cho Chu An Lai, rằng "Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa về vấn đề lãnh hải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thêm một điều cần ghi nhận là Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa (PRC) đã chỉ đe dọa những lãnh thổ mà Việt Nam đã tuyên bố là của mình, và để yên cho các nước khác. Rõ ràng là ông Hồ Chí Minh qua Phạm Văn Đồng, đã tặng cho Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa "một cái bánh bao lớn" bởi vì lúc đó ông Hồ Chí Minh đang chuẩn bị cho công cuộc xâm lăng miền Nam Việt Nam. Ông Hồ cần sự viện trợ khổng lồ và đã nhắm mắt để nhận tất cả những điều kiện của Bắc Kinh. Đối với ông ta, việc bán "trên giấy tờ" hai quần đảo lúc đó vẫn thuộc về Nam Việt Nam là một điều dễ dàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì sự việc này mà Cộng sản Việt Nam đã chờ một buổi họp của các quốc gia khối ASEAN tại Manila, để dùng cơ hội này như một cái phao an toàn và ký ngay một văn kiện đòi hỏi những quốc gia này giúp Việt Nam giải quyết vấn đề "một cách đồng đều"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phía Trung Quốc, sau khi đã lấy những đảo của Cộng sản Việt Nam, họ đã tỏ thái độ ôn hòa đối với Mã Lai Á và Phi Luật Tân, và bảo rằng Trung Quốc sẵn sàng thương lượng các khu vực tài nguyên với các quốc gia này, và gạt VC qua một bên. Trung Quốc đã nói họ sẽ không tán thành bất cứ quốc gia nào can thiệp vào vấn đề giữa họ và Cộng sản Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, Phạm Văn Đồng đã chối bỏ việc làm sai lầm của ông ta trong quá khứ, trong một ấn bản của Tạp chí Kinh tế Viễn Đông ngày 16/3/1979. Đại khái, ông ấy nói lý do mà ông ấy đã làm bởi vì lúc đó là "thời kỳ chiến tranh". Đây là một đoạn văn trích từ bài báo này ở trang số 11:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo ông Li (Phó Thủ tướng Trung quốc Li Xiannian), Trung quốc đã sẵn sàng chia chác vùng vịnh "mỗi bên một nửa" với Việt Nam, nhưng trên bàn thương lượng, Hà Nội đã vẽ đường kiểm soát của Việt Nam đến gần Đảo Hải Nam. Ông Li cũng đã nói rằng vào năm 1956 (hay 1958 ?), Thủ tướng Việt Nam Phạm văn Đồng đã ủng hộ một bản tuyên bố của Trung Quốc về chủ quyền của họ trên Quần Đảo Trường Sa Và Hoàng Sa, nhưng từ cuối năm 1975, Việt Nam đã kiểm soát một phần của nhóm đảo Trường Sa - nhóm đảo Hoàng Sa thì đã bị kiểm soát bởi Trung Quốc. Năm 1977, theo lời tường thuật thì ông Đồng đã biện hộ cho lập trường của ông ấy năm 1956: "Lúc đó là thời kỳ chiến tranh và tôi đã phải nói như vậy".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do sự hồ hởi phấn khởi muốn tạo ra một cuộc chiến thê thảm cho cả hai miền Bắc và Nam, và góp phần vào phong trào quốc tế cộng sản, ông Hồ Chí Minh đã hứa, mà không có sự tự trọng, một phần đất "tương lai" để cho Trung Quốc lấy, mà không biết chắc chắn là có thể nào sẽ nuốt được miền Nam Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như ông Đồng đã nói, "Lúc đó là thời kỳ chiến tranh và tôi đã phải nói như vậy". Vậy thì ai đã tạo ra cuộc chiến Việt Nam và sẵn sàng làm tất cả mọi sự có thể làm được để chiếm miền Nam Việt Nam, ngay cả việc bán đất ? Bán đất trong thời chiến và khi cuộc chiến đã chấm dứt, Phạm Văn Đồng lại chối bỏ điều đó bằng cách bịa đặt ra việc đổ thừa cho chiến tranh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...........&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng trong Tạp chí Kinh tế Viễn Đông số tháng 3 năm 1979, trang 11.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi tháng 9 năm 1958, khi Trung Quốc, trong bản tuyên bố của họ về việc gia tăng bề rộng của lãnh hải của họ đến 12 hải lý, đã xác định rằng quyết định đó áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của Trung Quốc, bao gồm cả Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, một lần nữa Hà Nội đã lên tiếng nhìn nhận chủ quyền của Trung Quốc trên 2 quần đảo đó. Ông Phạm Văn Đồng đã ghi nhận trong bản công hàm gởi cho lãnh tụ Trung Quốc Chu An Lai ngày 14/9/1958: "Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc" (xem Beijing Review 19/6/1958, trang 21 -- Beijing Review 25/8/1979, trang 25 -- Sự tồn tại của bản công hàm đó và tất cả nội dung đã được xác nhận tại Việt Nam trong BBC/FE, số 6189, ngày 9/8/1979, trang số 1.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo ông Carlyle A Thayer, tác giả bài "Sự tái điều chỉnh chiến lược của Việt Nam" trong bộ tài liệu "Trung Quốc như một Sức mạnh Vĩ đại trong vùng Á châu Thái Bình Dương" của Stuart Harris và Gary Klintworth (Melbourne: Longman Cheshire Pty Ltd., forthcoming 1994): Việt Nam, trong việc theo đuổi quyền lợi quốc gia, đã thực hiện nhiều hành động mà theo quan điểm của Trung Quốc thì có vẻ khiêu khích cao độ. Thí dụ như, trong công cuộc đấu tranh trường kỳ dành độc lập, Việt Nam đã không biểu lộ sự chống đối công khai nào khi Trung Quốc tuyên bố chủ quyền của họ trên biển Nam Trung Hoa và đúng ra đã tán thành họ. Nhưng sau khi thống nhất đất nước, Việt Nam đã đổi ngược lập trường. Năm 1975, Việt Nam đã chiếm đóng một số hải đảo trong Quần đảo Trường Sa và sau đó đã tiến hành việc tuyên bố chủ quyền lãnh thổ trên toàn bộ biển Nam Trung Hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm đã thú nhận:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Các nhà lãnh đạo của chúng tôi đã có tuyên bố lúc trước về Hoàng Sa và Trường Sa dựa trên tinh thần sau: Lúc đó, theo Hiệp định Geneve 1954 về Đông Dương, các lãnh thổ từ vĩ tuyến 17 về phía nam, bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là đặt dưới sự kiểm soát của chính quyền miền Nam. Hơn nữa, Việt Nam đã phải tập trung tất cả các lực lượng quân sự cho mục tiêu cao nhất để chống lại cuộc chiến tranh hung hãn của Mỹ, nhằm bảo vệ nền độc lập quốc gia. Việt Nam đã phải kêu gọi sự ủng hộ của bè bạn trên toàn thế giới. Đồng thời, tình hữu nghị Trung-Việt rất thân cận và hai nước tin tưởng lẫn nhau. Đối với Việt Nam, Trung Quốc đã là một sự ủng hộ rất vĩ đại và trợ giúp vô giá. Trong tinh thần đó và bắt nguồn từ những đòi hỏi nêu trên, tuyên bố của các nhà lãnh đạo của chúng tôi [ủng hộ Trung Quốc trong việc tuyên bố chủ quyền của họ trên Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa] là cần thiết vì nó trực tiếp phục vụ cho sự đấu tranh bảo vệ độc lập và tự do cho tổ quốc .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc biệt thêm nữa là cái tuyên bố đó đã nhắm vào sự đòi hỏi cần thiết lúc bấy giờ để ngăn ngừa bọn tư bản Mỹ dùng những hải đảo này để tấn công chúng tôi. Nó không có dính dáng gì đến nền tảng lịch sử và pháp lý trong chủ quyền của Việt Nam về hai quần đảo Hoàng Sa Và Trường Sa (tuyên bố trong một buổi họp báo tại Hà Nội ngày 2/12/1992, được loan tải bởi Thông Tấn Xã Việt Nam ngày 3/12/1992)"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ghi nhận này cho thấy rằng tất cả những điều mà Trung Quốc đã tố cáo phía trên là sự thật. Những gì xảy ra ngày nay mà có liên hệ đến 2 quần đảo chỉ là những hậu quả của sự dàn xếp mờ ám của hai người cộng sản anh em trong qúa khứ. Không một ai trong cộng đồng thế giới muốn bước vào để dàn xếp sự bất đồng giữa Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc. Lý do &lt;strong&gt;rất rõ ràng: cái công hàm ngoại giao và sự nhìn nhận của Cộng sản Việt Nam không thể nào xoá bỏ được &lt;/strong&gt;bởi một nước nhỏ như Việt Nam, kẻ đã muốn chơi đểu để lừa dối Trung Quốc. Hơn nữa, Cộng sản Việt Nam không thể nào tránh được Trung Quốc trong khi họ phải theo "đổi mới" của Trung Quốc để tiến lên chủ nghĩa xã hội.&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên bản tiếng Anh:&lt;br /&gt;Saigon - Hanoi - Paracels Islands Dispute – 1974&lt;br /&gt;Frank Ching (Far Eastern Economic Review, Feb. 10, 1994)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chi-tiết đọc thêm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A History of Three Warnings&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;By Dr. Jose Antonio Socrates&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;FIRST PART: DIVIDING THE PARACELS&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When in 1957 China protested Vietnam’s move in Robert Island, Saigon was already in control also of two other islands of the Crescent Group: Pattle and Money Islands. The three South Vietnamese held islands are on the western side of the Crescent Group. Then in August 1958 Saigon took over Duncan Island in the eastern sector of the Crescent, thus facing the Amphitrite Group. Two weeks later the PRC government declared its sovereignty over the whole of the Paracels. They were supported by North Vietnam.&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://palsun.fateback.com/819/analysis.htm"&gt;http://palsun.fateback.com/819/analysis.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 1957 khi Trung quốc phản đối sự chiếm đóng của Việt Nam tại đảo Robert, thì chính quyền Sài Gòn đã hoàn toàn kiểm soát hai đảo khác trong nhóm Crescent: đảo Pattle và đảo Money. Ba (3) đảo mà Nam Việt Nam chiếm giữ nằm bên phía tây của nhóm Crescent. Rồi đến tháng 8 năm 1958, chính quyền Saigon chiếm giữ đảo Duncan nằm bên khu vực phía đông của nhóm đảo Crescent, đối diện với nhóm Amphitrite. Hai tuần sau đó, chính phủ Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa tuyên bố chủ quyền của họ trên toàn bộ Quần đảo Hoàng Sa. Họ đã được sự ủng hộ của Bắc Việt&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;STATEMENT&lt;br /&gt;BY THE MINISTRY OF FOREIGN AFFAIRS&lt;br /&gt;OF THE SOCIALIST REPUBLIC OF VIET NAM&lt;br /&gt;ON THE HOANG SA AND TRUONG SA&lt;br /&gt;ARCHIPELAGOES&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(AUGUST 7, 1979)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;On July 30, 1979, China made public in Peking some documents in an attempt to justify its claim of sovereignty over the Paracels and Spratly archipelagoes.&lt;br /&gt;As regards this issue, the Ministry of Foreign Affairs of the Socialist Republic of Viet Nam declares:&lt;br /&gt;. . . . .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. The Chinese interpretation of the September 14, 1958 note by the Prime Minister of the Democratic Republic of Viet Nam as recognition of China's ownership over the archipelagoes is a gross distortion since the spirit and letter of the note only mean the recognition of a 12 -mile limit for Chinese territorial waters.&lt;br /&gt;.. . . . .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ha Noi, August 7, 1979.&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://members.tripod.com/paracels74/srvnstatement.htm"&gt;http://members.tripod.com/paracels74/srvnstatement.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuyên bố của&lt;br /&gt;Bộ Ngoại giao&lt;br /&gt;nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam&lt;br /&gt;về quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Ngày 7 tháng 8 năm 1979)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 30 tháng 7 năm 1979 tại Bắc Kinh, phía Trung quốc đã cho công bố một vài tài liệu với ý định để minh chứng cho việc tuyên bố chủ quyền của họ trên quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về vấn đề này, Bộ Ngoại giao nước CHXHCN Việt Nam tuyên bố:&lt;br /&gt;..........&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Sự diễn giải của Trung quốc về bản công hàm ngày 14 tháng 9 năm 1958 của Thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà như một sự công nhận chủ quyền của phiá Trung quốc trên các quần đảo là một sự xuyên tạc trắng trợn khi tinh thần và ý nghĩa của bản công hàm chỉ có ý định công nhận giới hạn 12 hải lý của lãnh hải Trung quốc.&lt;br /&gt;...........&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội ngày 7 tháng 8 năm 1979&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;International Recognition Of China's Sovereignty over the Nansha Islands&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Viet Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) Vice Foreign Minister Dong Van Khiem of the Democratic Republic of Viet Nam received Mr. Li Zhimin, charge d'affaires ad interim of the Chinese Embassy in Viet Nam and told him that "according to Vietnamese data, the Xisha and Nansha Islands are historically part of Chinese territory." Mr. Le Doc, Acting Director of the Asian Department of the Vietnamese Foreign Ministry, who was present then, added that "judging from history, these islands were already part of China at the time of the Song Dynasty."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Nhan Dan of Viet Nam reported in great detail on September 6, 1958 the Chinese Government's Declaration of September 4, 1958 that the breadth of the territorial sea of the People's Republic of China should be 12 nautical miles and that this provision should apply to all territories of the People's Republic of China, including all islands on the South China Sea. On September 14 the same year, Premier Pham Van Dong of the Vietnamese Government solemnly stated in his note to Premier Zhou Enlai that Viet Nam "recognizes and supports the Declaration of the Government of the People's Republic of China on China's territorial sea."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c) It is stated in the lesson The People's Republic of China of a standard Vietnamese school textbook on geography published in 1974 that the islands from the Nansha and Xisha Islands to Hainan Island and Taiwan constitute a great wall for the defense of the mainland of China&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.fmprc.gov.cn/eng/topics/3754/t19232.htm"&gt;http://www.fmprc.gov.cn/eng/topics/3754/t19232.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;5. Việt Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) Thứ trưởng ngoại giao Ðồng văn Khiêm của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa khi tiếp ông Li Zhimin, xử lý thường vụ Toà Ðại Sứ Trung quốc tại Việt Nam đã nói rằng "theo những dữ kiện của Việt nam, hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa là môt bô phận lịch sử của lãnh thổ Trung quốc". Ông Le Doc, quyền Vụ trưởng Á châu Sự vụ thuộc Bộ Ngoại giao Việt nam, cũng có mặt lúc đó, đã nói thêm rằng "xét về mặt lịch sử thì các quần đảo này đã hoàn toàn thuộc về Trung quốc từ thời nhà Ðường"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Báo Nhân Dân của Việt Nam đã tường thuật rất chi tiết trong số xuất bản ngày 6/9/1958 về Bản Tuyên Bố ngày 4/9/1958 của Nhà nước Trung quốc, rằng kích thước lãnh hải của nước Cộng Hoà Nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý và điều này được áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của phía Trung quốc, bao gồm tất cả các quần đảo trên biển Nam Trung Hoa. Ngày 14/9 cùng năm đó, Thủ tướng Phạm Văn Ðồng của phía nhà nước Việt Nam, trong bản công hàm gởi cho Thủ tướng Chu An Lai, đã thành khẩn tuyên bố rằng Việt Nam "nhìn nhận và ủng hộ Bản Tuyên Bố của Nhà nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa trong vấn đề lãnh hải"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c) Bài học về nước CHND Trung Hoa trong giáo trình cơ bản của môn địa lý của Việt Nam xuất bản năm 1974, đã ghi nhận rằng các quần đảo từ Trường Sa và Hoàng Sa đến đảo Hải Nam và Ðài Loan hình thành một bức tường phòng thủ vĩ đại cho lục địa Trung Hoa .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://chienluocbiendong.tripod.com/conghambannuoc.htm"&gt;http://chienluocbiendong.tripod.com/conghambannuoc.htm&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-2923843643885996532?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/2923843643885996532/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=2923843643885996532' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2923843643885996532'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/2923843643885996532'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/cng-hm-bn-nc-ca-csvn-1958.html' title='Công-hàm bán nước của CSVN 1958'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i185.photobucket.com/albums/x198/tntdndvn/Hoang-Sa/th_congham1958-pvd01.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-3291114826222180275</id><published>2007-11-05T19:34:00.000+01:00</published><updated>2007-11-11T23:05:00.224+01:00</updated><title type='text'>Chương trình sinh hoạt trên diễn đàn PALTALK  của NVU</title><content type='html'>&lt;p&gt;Chương trình sinh hoạt của tôi trên diễn đàn PALTALK:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* THỨ BA (1) + THỨ NĂM (1) + &lt;strong&gt;THỨ BẢY&lt;/strong&gt; (2) : diễn đàn THỜI SỰ VIỆT NAM. Bắt đầu lúc 15g 30 ph (3)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* &lt;strong&gt;THỨ HAI + THỨ TƯ&lt;/strong&gt; : Là THUYẾT TRÌNH VIÊN THƯỜNG TRỰC trên diễn đàn THẢO LUẬN HIỆN TÌNH ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM. Bắt đầu lúc 16g 30ph (3)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* THỨ SÁU: Không sinh hoạt định kỳ trên một diễn đàn nào, dành thì giờ đi quan sát lướt những diễn đàn khác; nếu có sự cần thiết thì chỉ đóng góp ý kiến theo tư cách là một "diễn đàn viên".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* &lt;strong&gt;CHỦ NHẬT :&lt;/strong&gt; Là THUYẾT TRÌNH VIÊN THƯỜNG TRỰC trên diễn đàn TIẾNG NÓI TỰ DO CUẢ NGƯỜI DÂN VN. Bắt đầu lúc 15g (3).&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;CHÚ THÍCH:&lt;br /&gt;* (1) Chỉ góp mặt trên diễn đàn với tư cách "diễn đàn viên".&lt;br /&gt;* (2) Góp mặt với tư cách THUYẾT TRÌNH VIÊN thường trực.&lt;br /&gt;* (3) Theo giờ PHÁP.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bài liên hệ:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.esnips.com/web/nvu-paltalk"&gt;Những Tài liệu của Nhữ Văn Úy (1)&lt;/a&gt; - &lt;a href="http://www.esnips.com/web/unv-hoiluan"&gt;unv-hoiluan (2)&lt;/a&gt; - &lt;a href="http://www.esnips.com/web/dd-hoiluan"&gt;dd-hoiluan (2b) &lt;/a&gt; - &lt;a href="http://www.esnips.com/web/unv-pub/"&gt;unv-pub (2c) &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.esnips.com/user/nhuvanuyall"&gt;nhuvanuyall (00) &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phong van :  &lt;a class="CommandLink FolderLink" href="http://www.esnips.com/web/pv-Pt-danchu"&gt;pv-Pt-danchu&lt;/a&gt;  -  &lt;a class="CommandLink FolderLink" href="http://www.esnips.com/web/pv-DanOan"&gt;pv-DanOan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/10/trang-nhng-bi-hi-lun-trn-paltalk-trong.html"&gt;Trang những bài hội luận trên paltalk trong năm 2007&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ghi chú:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://uynhuvan.blogspot.com/2007/10/chuyn-v-uload-ti-liu.html"&gt;Chuyển và uload tài liệu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.esnips.com/web/nvu-tools"&gt;nvu-tools&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;Liên lạc:&lt;br /&gt;&lt;a href="mailto:van.uy.nhu@wanadoo.fr"&gt;Gởi mail đến nhuvanuy&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-3291114826222180275?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/3291114826222180275/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=3291114826222180275' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/3291114826222180275'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/3291114826222180275'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/chng-trnh-sinh-hot-trn-din-n-paltalk-ca.html' title='Chương trình sinh hoạt trên diễn đàn PALTALK  của NVU'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-4942764309491760418</id><published>2007-11-05T19:13:00.000+01:00</published><updated>2007-11-07T21:27:32.672+01:00</updated><title type='text'>16 tấn vàng của nhân dân VNCH ngày 30/4/1975 đi về đâu  ???</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Câu chuyện VC vu cáo cố TT Thiệu mang 16 tấn vàng VNCH ra hải ngoại:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 30/4/1975, với &lt;strong&gt;bản chất "ngậm máu phun người", gian trá, tráo trở&lt;/strong&gt;, CSVN đã ra rả vu khống TT Thiệu mang vàng ra nước ngoài trong suốt gần 30 năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã nhiều lần xác định trên diễn đàn internet toàn cầu là 16 tấn vàng VNCH vẫn còn ở VN sau ngày 30/4/1975 !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, gần đây, năm 2005/2006, ông Bùi Tín, cựu đại tá cs, cựu phó tổng biên tập báo Nhân dân, có mặt tại Dinh Độc Lập Saigon ngày 30/4/1975 đã lên tiếng :&lt;br /&gt;&lt;em&gt;"Số vàng này của nhân dân miền Nam đã vào tay Lê Duẫn, phe nhóm và đã bốc hơi sau đó !!"&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Kể Lại Về 16 Tấn Vàng VNCH: 2 Ngày Kiểm Kê, Giao VC Giữ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Tahoma;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;object id="WindowsMediaPlayer4" height="44" width="245" classid="clsid:6BF52A52-394A-11D3-B153-00C04F79FAA6"&gt;&lt;param name="URL" value="http://thongtin.brinkster.net/audio/Buitinnoive16tanvang.mp3"&gt;&lt;param name="rate" value="1"&gt;&lt;param name="balance" value="0"&gt;&lt;param name="currentPosition" value="0"&gt;&lt;param name="defaultFrame" value=""&gt;&lt;param name="playCount" value="1"&gt;&lt;param name="autoStart" value="0"&gt;&lt;param name="currentMarker" value="0"&gt;&lt;param name="invokeURLs" value="-1"&gt;&lt;param name="baseURL" value=""&gt;&lt;param name="volume" value="64"&gt;&lt;param name="mute" value="0"&gt;&lt;param name="uiMode" value="full"&gt;&lt;param name="stretchToFit" value="0"&gt;&lt;param name="windowlessVideo" value="0"&gt;&lt;param name="enabled" value="-1"&gt;&lt;param name="enableContextMenu" value="-1"&gt;&lt;param name="fullScreen" value="0"&gt;&lt;param name="SAMIStyle" value=""&gt;&lt;param name="SAMILang" value=""&gt;&lt;param name="SAMIFilename" value=""&gt;&lt;param name="captioningID" value=""&gt;&lt;param name="enableErrorDialogs" value="0"&gt;&lt;param name="_cx" value="6482"&gt;&lt;param name="_cy" value="1164"&gt;&lt;/object&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;audio: &lt;strong&gt;Nhà báo Bùi Tín nói về việc tiếp nhận 16 tấn vàng&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="CommandLink" href="http://www.esnips.com/doc/fb68d2db-e4ed-4163-bf84-9f06ff9410b7/buitinnoive16tanvang"&gt;buitinnoive16tanvang.mp3&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Câu chuyện thật về 16 tấn vàng đầy huyền thoại của Kho Bạc VNCH đã được tiết lộ bởi chính người ký giấy bàn giao, theo một bài viết trên tờ Tuổi Trẻ hôm Thứ Hai&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài viết nhan đề &lt;strong&gt;“Câu chuyện 16 tấn vàng tháng 4-1975 &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;-- Kỳ cuối: Người giữ chìa khóa kho vàng”&lt;/strong&gt; của ông Hùynh Bửu Sơn đã nói rõ về chuyện bàn giao kho tàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác giả được giới thiệu như sau: &lt;strong&gt;“Người giữ chìa khóa kho vàng lúc đó là ông Huỳnh Bửu Sơn - làm việc trong ban lãnh đạo Nha Phát hành Ngân hàng Quốc gia...”&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bài viết trên tờ Tuổi Trẻ trích đoạn như sau:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“...Những ngày đầu tháng 5-1975, tôi vào trình diện tại Ngân hàng Quốc gia ở 17 Bến Chương Dương cùng các đồng nghiệp khác, chỉ thiếu vắng một vài người. Chúng tôi được lệnh của Ban Quân quản Ngân hàng Quốc gia là chờ phân công tác. Trong khi chờ đợi, mỗi ngày mọi người đều phải có mặt tại cơ quan.&lt;br /&gt;... Tôi đến trình diện tại Ngân hàng Quốc gia và được phân công tác tại Vụ Phát hành và kho quĩ. Những ngày tiếp theo, Ban Quân quản tổ chức học tập tại chỗ ba ngày cho các viên chức ở lại và cấp giấy chứng nhận học tập cải tạo. Lúc đó, giấy chứng nhận này chính là một lá bùa hộ mệnh....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lần kiểm kê cuối cùng&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Vào đầu tháng 6-1975, tôi được lệnh của Ban Quân quản Ngân hàng Quốc gia tiến hành kiểm kê kho tiền và vàng của chế độ cũ, các kho tiền và vàng của Ngân hàng Quốc gia thuộc quyền quản lý của Nha Phát hành, nơi tôi làm việc trong ban lãnh đạo từ năm 1970 với tư cách là kiểm soát viên. Anh giám đốc Nha Phát hành đã đi cải tạo tập trung, do đó trong số người còn ở lại chỉ có tôi là người giữ chìa khóa và anh Lê Minh Kiêm - chánh sự vụ - là người giữ mã số của các hầm bạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc kiểm kê kho tiền và vàng là việc chúng tôi làm thường xuyên hằng tháng, hằng năm nên cảm thấy không có gì đặc biệt. Chỉ có một điều là tôi biết lần kiểm kê này chắc chắn là lần kiểm kê cuối cùng đối với tôi, kho tiền và vàng sẽ được bàn giao cho chính quyền mới. Tôi không lo âu gì cả vì biết chắc rằng số tiền và vàng nằm trong kho sẽ khớp đúng với sổ sách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong những ngày hỗn loạn, các hầm bạc của Ngân hàng Quốc gia vẫn được chúng tôi quản lý một cách tuyệt đối an toàn. Cần nói thêm là các hầm bạc được xây rất kiên cố với hai lớp tường dày, mỗi lớp gần nửa thước, các cửa hầm bằng thép có hai ổ khóa và mật mã riêng, được thay đổi định kỳ, mỗi cửa nặng trên 1 tấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại diện Ban Quân quản là một cán bộ đứng tuổi, khoảng 50. Cùng tham gia với ông trong suốt quá trình kiểm kê là một anh bộ đội còn rất trẻ, trắng trẻo, đẹp trai và rất thân thiện. Anh hay nắm tay tôi khi trò chuyện. Sau này tôi mới biết tên anh là Hoàng Minh Duyệt - chỉ huy phó đơn vị tiếp quản Ngân hàng Quốc gia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số vàng đúc lưu giữ tại kho của Ngân hàng Quốc gia vào thời điểm đó gồm vàng thoi và các loại tiền vàng nguyên chất. Có ba loại vàng thoi: vàng thoi mua của Cục Dự trữ liên bang Mỹ (FED); vàng thoi mua của một công ty đúc vàng ở Nam Phi - Công ty Montagu; và vàng thoi được đúc tại Việt Nam, do tiệm vàng Kim Thành đúc từ số vàng do quan thuế tịch thu từ những người buôn lậu qua biên giới, phần lớn từ Lào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả những thoi vàng đều là vàng nguyên chất, mỗi thoi nặng 12-14kg, trên mỗi thoi đều có khắc số hiệu và tuổi vàng (thường là 9997, 9998). Các thoi vàng được cất trong những tủ sắt có hai lớp khóa và được đặt trên những kệ bằng thép, mỗi kệ được xếp khoảng năm, sáu thoi vàng. Nhưng qua năm tháng, bị nặng trĩu trước sức nặng của vàng, các kệ thép cũng bị vênh đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các đồng tiền vàng được giữ trong những hộp gỗ đặt trong tủ sắt. Đó là những đồng tiền vàng cổ có nhiều loại, được đúc và phát hành từ thế kỷ 18, 19 bởi nhiều quốc gia khác nhau... Ngoài giá trị của vàng nguyên chất, các đồng tiền này còn được tính theo giá trị tiền cổ, gấp nhiều lần giá trị vàng nội tại của nó. Tất cả số vàng thoi và tiền vàng cổ đều được theo dõi chi tiết từng đơn vị, số hiệu, tuổi vàng, số lượng ghi trong một sổ kiểm kê do bộ phận điện toán của ngân hàng theo dõi định kỳ hằng tháng và hằng năm, hoặc bất cứ khi nào có thay đổi xuất nhập tồn kho.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi thực hiện công tác kiểm kê trong hai ngày liền. Thật ra công việc cũng khá đơn giản. Số giấy bạc dự trữ giữ trong các thùng bằng gỗ thông được niền bằng đai sắt và niêm chì, mỗi thùng ghi rõ mệnh giá, loại giấy bạc, số lượng. Do đó chỉ cần kiểm kê số lượng thùng bạc, các chi tiết tương ứng và đối chiếu với sổ sách được điện toán hóa là biết khớp đúng ngay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đó, loại giấy bạc mệnh giá cao nhất chỉ có 1.000 đồng, thuộc xêri mới phát hành, có in hình các con thú hoang dã trong rừng rậm Việt Nam. Ngoài ra vẫn còn tồn kho và tiếp tục phát hành loại giấy bạc nổi tiếng có in hình danh tướng Trần Hưng Đạo, mệnh giá 500 đồng. Tổng giá trị giấy bạc dự trữ trong kho lúc đó (nếu tôi nhớ không lầm) khoảng hơn 1.000 tỉ đồng, gấp đôi lượng tiền lưu hành tại miền Nam vào thời điểm giải phóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ trong một buổi sáng, chúng tôi đã kiểm kê xong số lượng giấy bạc dự trữ. Việc kiểm kê số vàng chiếm nhiều thời gian hơn vì phải kiểm kê từng thoi vàng một để xem trọng lượng, tuổi vàng và số hiệu có khớp đúng với sổ sách hay không.&lt;br /&gt;Cuộc kiểm kê kết thúc, ai nấy đều vui vẻ thấy số lượng tiền vàng kiểm kê đều khớp với sổ sách từng chi tiết nhỏ. Tôi ký vào biên bản kiểm kê, lòng cảm thấy nhẹ nhõm. Việc bàn giao tài sản quốc gia cho chính quyền mới đã hoàn tất. Sau chiến tranh, ít nhất đất nước cũng còn lại một chút gì, dù khiêm tốn, để bắt đầu xây dựng lại. Về phía chúng tôi, điều này cũng chứng minh một cung cách quản lý nghiêm túc của những người đã từng làm việc tại Ngân hàng Quốc gia...”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác giả Huỳnh Bửu Sơn cũng liệt kê từng tủ và từng Hầm kho tàng. Và cuối bài viết, ông ghi:&lt;br /&gt;“Tổng cộng: 1.234 thoi vàng.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://thongtin.brinkster.net/chinhtri/kelaive16tanvang.htm"&gt;http://thongtin.brinkster.net/chinhtri/kelaive16tanvang.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','1','')" href="http://vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/Tu-lieu/2006/05/3B9E9706/"&gt;VnExpress - Cau chuyen 16 tan vang thang 4/1975 (phan cuoi)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện 16 tấn vàng tháng 4/1975 (phần 4) (06/05); Câu chuyện 16 tấn vàng tháng 4/1975 (phần 3) (05/05); Câu chuyện 16 tấn vàng tháng 4/1975 (phần 2) ...vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/Tu-lieu/2006/05/3B9E9706/&lt;br /&gt;- &lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','3','')" href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=134622&amp;amp;ChannelID=20"&gt;.: Tuoi Tre Online :.&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;TT - 16 tấn vàng - đó là khoản dự trữ nằm trong Ngân hàng quốc gia vào tháng 4-1975. Và báo chí thời đó đã đưa tin về kế hoạch tẩu tán số vàng ấy ra nước ...www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=134622&amp;amp;ChannelID=20&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-4942764309491760418?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/4942764309491760418/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=4942764309491760418' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/4942764309491760418'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/4942764309491760418'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/16-tn-vng-ca-nhn-dn-vnch-ngy-3041975-i.html' title='16 tấn vàng của nhân dân VNCH ngày 30/4/1975 đi về đâu  ???'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-6026370651849961150</id><published>2007-11-05T19:04:00.000+01:00</published><updated>2007-11-05T19:12:26.845+01:00</updated><title type='text'>TOR: công cụ mới giúp người sử dụng Internet trong các chế độ độc tài</title><content type='html'>2007.11.04&lt;br /&gt;Trà Mi, phòng viên đài RFA&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một thông cáo báo chí phổ biến đầu tuần này, nhóm nghiên cứu có trụ sở tại Hoa Kỳ đã giới thiệu một phần mềm miễn phí, giúp người dân ở các quốc gia bị kiểm soát internet gắt gao vượt qua bức tường lửa, tiếp cận với các luồng thông tin tự do trên toàn cầu, cũng như tăng cường tính bảo mật và an toàn cá nhân khi trao đổi thông tin hoặc bày tỏ quan điểm trên Internet.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này" onclick="var newWin = window.open('http://www.rfa.org/service/audio_popup.html?file=http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/11/04/vtmi110407.mp3', '_new'); newWin.focus(true); return false;" href="http://www.rfa.org/service/audio_popup.html" lid="Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này"&gt;Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/11/04/vtmi110407.mp3" lid="Tải xuống để nghe" fn="vtmi110407.mp3"&gt;Tải xuống để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object id="Player" style="WIDTH: 350px; HEIGHT: 68px" height="68" width="350" classid="clsid:6BF52A52-394A-11d3-B153-00C04F79FAA6"&gt;&lt;param name="URL" value="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/11/04/vtmi110407.mp3"&gt;&lt;param name="rate" value="1"&gt;&lt;param name="balance" value="0"&gt;&lt;param name="currentPosition" value="0"&gt;&lt;param name="defaultFrame" value=""&gt;&lt;param name="playCount" value="1"&gt;&lt;param name="autoStart" value="0"&gt;&lt;param name="currentMarker" value="0"&gt;&lt;param name="invokeURLs" value="-1"&gt;&lt;param name="baseURL" value=""&gt;&lt;param name="volume" value="100"&gt;&lt;param name="mute" value="0"&gt;&lt;param name="uiMode" value="full"&gt;&lt;param name="stretchToFit" value="0"&gt;&lt;param name="windowlessVideo" value="0"&gt;&lt;param name="enabled" value="-1"&gt;&lt;param name="enableContextMenu" value="0"&gt;&lt;param name="fullScreen" value="0"&gt;&lt;param name="SAMIStyle" value=""&gt;&lt;param name="SAMILang" value=""&gt;&lt;param name="SAMIFilename" value=""&gt;&lt;param name="captioningID" value=""&gt;&lt;param name="enableErrorDialogs" value="0"&gt;&lt;param name="_cx" value="9260"&gt;&lt;param name="_cy" value="1799"&gt;&lt;br /&gt;    &lt;embed type="'application/x-mplayer2'" src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/11/04/vtmi110407.mp3" height="400" width="450" autostart="1"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/11/04/TorProject200.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Courtesy &lt;a href="http://www.torproject.org/overview.html.en" target="new" lid="torproject.org" fn="overview.html.en"&gt;torproject.org&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Công cụ mới này mang tên TOR.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hiểu rõ hơn cách hoạt động và công dụng của TOR cũng như cách áp dụng cụ thể cho trường hợp Việt Nam, Trà Mi hỏi chuyện bà Shava Nerad, Giám đốc điều hành và phát triển của Dự án TOR tại Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bảo mật và cổ vũ tự do thông tin&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Trước tiên, bà Shava Nerad giới thiệu sơ lược về &lt;u&gt;&lt;strong&gt;phần mềm bảo mật thông tin &lt;/strong&gt;&lt;/u&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TOR: “TOR là phần mềm máy tính &lt;u&gt;&lt;strong&gt;có chức năng xoá dấu vết, dấu địa chỉ xuất xứ của người truy cập khi họ gửi, nhận, hay đọc thông tin &lt;/strong&gt;&lt;/u&gt;trên mạng internet.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, TOR cũng là công cụ giúp người dân ở những quốc gia độc tài &lt;u&gt;&lt;strong&gt;có thể vượt từơng lửa &lt;/strong&gt;&lt;/u&gt;để tiếp cận với những luồng thông tin tự do, đa chiều bên ngoài.&lt;br /&gt;TOR được sử dụng cho nhiều mục đích lắm, không chỉ để &lt;u&gt;&lt;strong&gt;bảo vệ an toàn cá nhân&lt;/strong&gt; của ngừơi sử dụng net, mà &lt;strong&gt;còn bảo mật các thông tin riêng tư &lt;/strong&gt;của họ khi trao đổi trên mạng. Chẳng hạn như tôi dùng TOR mỗi khi tôi lên net ở các quán cà phê Wi-Fi.&lt;/u&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi lẽ, thừơng ở các quán cà phê Wi-Fi này, với một máy tính xách tay, một người trong phạm vi phát sóng có thể truy nhập vào máy mình, đọc trộm các thông tin trao đổi của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngừơi sử dụng TOR chỉ cần lên hai trang web của chúng tôi là &lt;a href="http://www.tor.eff.org/"&gt;http://www.tor.eff.org/&lt;/a&gt; , hoặc trang &lt;a href="http://www.torproject.org/"&gt;http://www.torproject.org/&lt;/a&gt; , để tải phần mềm TOR về máy tính của mình. Trong nhiều trường hợp, &lt;strong&gt;chương trình sẽ tự cài đặt ngay lập tức, rất dễ dàng, nhưng cũng có trường hợp hơi khó khăn một tí”.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Xin bà cho biết TOR giúp che dấu địa chỉ truy cập của người sử dụng, bảo mật thông tin cá nhân, tránh sự dòm ngó của an ninh mạng bằng cách nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Shava Nerad: TOR giúp người sử dụng dấu đi địa chỉ truy cập của họ bằng cách đưa những thông tin trao đổi trên net của người đó &lt;strong&gt;qua nhiều máy chủ trung gian khác nhau.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thông tin từ máy tính của bạn khi đưa &lt;strong&gt;tới máy chủ thứ nhất sẽ được mã hoá&lt;/strong&gt;. Vì vậy, những nhân viên an ninh theo dõi các hoạt động trên mạng không thể biết được nội dung bạn trao đổi là gì, họ chỉ biết là bạn đang liên hệ với một máy chủ TOR mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Máy chủ thứ nhất này, khi nhận được thông tin của bạn truyền tới, sẽ thực hiện thêm một thao tác &lt;strong&gt;mã hoá nữa&lt;/strong&gt;, rồi mới chuyển &lt;strong&gt;tới máy chủ thứ nhì&lt;/strong&gt;. Sau đó, thông tin được chuyển tới một &lt;strong&gt;máy chủ thứ ba để được giải mã&lt;/strong&gt;, và &lt;strong&gt;cuối cùng là gửi đến địa chỉ ngừơi nhận&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào khi thông tin được chuyển &lt;em&gt;tới máy chủ thứ ba, ngừơi ta có thể đọc được nội dung của nó, nhưng không thể biết được nguồn gốc xuất xứ của thông tin đó là từ đâu&lt;/em&gt;, bởi đã có sự tương tác can thiệp của hai máy chủ 1 và 2 trứơc đó. Để làm được việc này, chúng tôi đặt rất nhiều máy chủ trung gian ở khắp nơi trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Những điều cần biết khi sử dụng TOR&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Muốn sử dụng phần mềm TOR một cách an toàn, cần phải làm gì, thưa bà?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Shava Nerad: Để sử dụng TOR một cách an toàn, chúng tôi đề nghị một số bứơc sau đây:&lt;br /&gt;Trước tiên, bạn cần &lt;strong&gt;tải toàn bộ phần mềm TOR về máy, rồi cài đặt&lt;/strong&gt;. Tuy nhiên, không phải lúc nào nó cũng tự động vận hành thích ứng với các chương trình trong máy tính của bạn. &lt;strong&gt;An toàn nhất, bạn nên sử dụng trình duyệt web Firefox &lt;/strong&gt;thay vì là trình duyệt web Internet Explorer.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tải TOR về máy, bạn sẽ thấy ngay &lt;strong&gt;góc cửa sổ trình duyệt có bảng báo rằng TOR được kích hoạt hay ngưng hoạt&lt;/strong&gt;. Bảng này cũng giúp bạn mở TOR lên, hay tắt nó đi, trong trình duyệt web của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, &lt;em&gt;bạn có khi cũng cần phải cài đặt một trình duyệt riêng biệt để không bị java, vì cũng có một vài sự chọn lựa không cho phép các chương trình âm thanh, hình ảnh (tức multi-media plugs-in) hay thậm chí sự chọn lựa ftp trong trình duyệt, có thể làm lộ địa chỉ của bạn&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bất cứ lúc nào có thể, bạn cũng nên sử dụng phương pháp mã hoá ngay lập tức bằng cách sử dụng https, hay mã hoá email và nội dung chat, như sử dụng gmail chẳng hạn vì gmail cho phép bạn kết nối bằng https&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý do là vì, mặc dù phần mềm TOR có thực hiện mã hoá trong các giai đoạn chuyển tải thông tin từ ngừơi gửi đến ngừơi nhận, nhưng tới giai đoạn thông tin được máy chủ thứ ba chuyển tới địa chỉ nhận cuối cùng, thì không thể mã hoá, trừ khi chính bản thân người gửi, là bạn, đã sử dụng phương pháp mã hoá khi gửi ngay từ đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bạn cần lưu ý đọc kỹ các thông tin chỉ dẫn trước khi tải TOR về, vì vấn đề không chỉ là cài đặt được nó, mà là phải sử dụng được nó một cách hiệu quả. Nhớ là khi tải chương trình về, đừng để trình duyệt web của bạn có những sự lựa chọn mà tôi vừa đề cập ban nãy.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một khi TOR đã được tải về đúng cách, người ta khó có thể lần ra địa chỉ của bạn mỗi khi bạn truy cập vào mạng để thu thập hay phổ biến thông tin. Thật ra, cũng có khả năng bị truy ra đấy, nhưng phải mất rất nhiều công sức và thời gian. Không có cái gì an toàn tuyệt đối, nhưng vấn đề là bạn biết cách xoay sở để giảm thiểu tối đa những rủi ro có thể xảy tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ứng dụng cho trường hợp Việt Nam&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Những cư dân mạng tại các nứơc kiểm duyệt internet gắt gao như Việt Nam muốn tải phần mềm TOR về máy của họ để sử dụng, cần lưu ý những gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Shava Nerad: Ở vài quốc gia, hai trang web để tải chương trình TOR về là &lt;a href="http://www.tor.eff.org/"&gt;http://www.tor.eff.org/&lt;/a&gt; và trang &lt;a href="http://www.torproject.org/"&gt;http://www.torproject.org/&lt;/a&gt; cũng bị chính phủ đặt từơng lửa ngăn chặn để ngừơi dân không tiếp cận được.&lt;br /&gt;Nếu bạn không truy cập vào được hai trang này, thì vẫn có nhiều trang web khác trên mạng có bản copy của phần mềm này cho mọi ngừơi tải về máy. Bạn nên tìm các trang web đó trên net.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, cũng có nhiều người download được TOR nhờ bạn bè cho mượn bản copy chương trình mà họ đã sao chép ra đĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở những nước kiểm soát internet gắt gao, khi bạn bị phát hiện trên máy tính có chương trình bảo mật TOR cũng có thể là một cái tội. Cho nên, &lt;strong&gt;để an toàn hơn nữa, nhiều người đã tải và cài đặt TOR trong các USB hay vào đĩa, cất riêng chỗ khác, để phòng khi máy tính có bị tịch thu thì cũng không bị phát hiện là có sử dụng TOR&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;Tại địa chỉ &lt;a href="http://www.globalvoicesonline.org/"&gt;http://www.globalvoicesonline.org/&lt;/a&gt; , có hướng dẫn chi tiết về cách sử dụng TOR để truy cập, hoặc phổ biến thông tin trên các trang web, trang blog. Nhiều ngừơi ở Việt Nam đã vào trang này để được chỉ dẫn dùng TOR, hầu bảo đảm an ninh cá nhân mỗi khi lên mạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Bà vừa trình bày những ưu điểm của TOR, thế còn những khuyết điểm thì sao ạ?&lt;br /&gt;Bà Shava Nerad: TOR giúp chuyển tải nội dung trao đổi trên mạng của bạn qua nhiều máy chủ khác nhau để xoá địa chỉ gốc, nên quá trình này cũng có thể khiến cho sự truy cập internet của bạn bị chậm đi đôi chút, giống như khi ta muốn làm việc gì an toàn, chắc chắn thì ta phải làm chầm chậm, từ tốn vậy mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Ngừơi sử dụng TOR không cần phải đăng ký một tài khoản riêng với tên truy cập và mật khẩu, phải không ạ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Shava Nerad: Không, bạn không cần phải đăng ký gì cả. Và nhờ cách thức xếp đặt quá trình chuyển tải thông tin của TOR, nên cho dù có một máy chủ nào trong số 3 máy chủ trung gian mà có là an ninh mạng trá hình đi chăng nữa, thì họ cũng chỉ biết được là có ngừơi đang sử dụng TOR, chứ không biết được nội dung trao đổi, vì thông tin đã được mã hoá ngay từ ban đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn khi thông tin đến máy chủ cuối cùng thì có thể biết đựơc nội dung, nhưng lúc ấy, lại không biết được nguồn gốc xuất xứ từ đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Đã có ghi nhận trường hợp nào sử dụng TOR bị an ninh mạng truy ra được chưa, thưa bà?&lt;br /&gt;Bà Shava Nerad: Chỉ có vài trường hợp những ngừơi tự nguyện làm máy chủ trung gian gặp phiền hà với chính quyền sở tại, chứ chúng tôi chưa có ghi nhận trường hợp nào sử dụng TOR mà bị bắt bớ cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn bà Shava Nerad, Giám đốc điều hành và phát triển của Dự án TOR tại Hoa Kỳ đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese" lid="Tiếng Việt"&gt;Tiếng Việt&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;© 2007 Radio Free Asia&lt;br /&gt;Các tin, bài liên quan&lt;br /&gt;&lt;a title="Làm thế nào để nghe đài và vào t" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/11/01/HowToAccessRfaFromVietnam_TMi" lid="Làm thế nào để nghe đài và vào trang web RFA từ Việt Nam ?"&gt;Làm thế nào để nghe đài và vào trang web RFA từ Việt Nam ?&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/11/01/RSFLaunchsOnlineCampaignToProtestInternetEnemies_NTran" lid="Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới phát động chiến dịch Online toàn cầu chống kiển duyệt Internet"&gt;Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới phát động chiến dịch Online toàn cầu chống kiển duyệt Internet&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/25/GlobalOnlineFreedomAct2007PassesUSHouse_TMi" lid="Hạ Viện Hoa Kỳ thông qua dự luật về Tự do thông tin mạng toàn cầu 2007"&gt;Hạ Viện Hoa Kỳ thông qua dự luật về Tự do thông tin mạng toàn cầu 2007&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/tintuc/2007/10/23/Law_to_access_information_will_help_fight_corruption" lid="Người dân cần được tự do tiếp cận thông tin"&gt;Người dân cần được tự do tiếp cận thông tin&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/17/Vietnam_Press_Freedom_Index2007_TMi" lid="Tự do báo chí tại Việt Nam theo nhận định của RSF"&gt;Tự do báo chí tại Việt Nam theo nhận định của RSF&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/11/04/TOR-Path_round_Internet_firewalls_TMi/email.html" lid="Gửi trang này cho bạn"&gt;Gửi trang này cho bạn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese/gui_email/" lid="Ðăng ký bản tin Ban Việt Ngữ"&gt;Ðăng ký bản tin Ban Việt Ngữ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Installer et utiliser le client&lt;/strong&gt; &lt;a href="http://www.torproject.org/index.html.fr"&gt;Tor&lt;/a&gt; &lt;strong&gt;sous MS Windows&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Notez que ce sont les instructions d'installation pour utiliser le client Tor sous MS Windows (98, 98SE, NT4, 2000, XP, Server). Si vous voulez installer un relai Tor pour aider à faire grandir le réseau (n'hésitez pas !), lisez la page &lt;a href="http://www.torproject.org/docs/tor-doc-server.html.fr"&gt;Configurer un serveur&lt;/a&gt; .&lt;br /&gt;&lt;a id="installing"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="anchor" href="http://www.torproject.org/docs/tor-doc-win32.html.fr#installing"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Etape Un :&lt;/strong&gt; Télécharger et installer Tor&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;L'installateur pour MS Windows contient &lt;a href="http://www.torproject.org/index.html.fr"&gt;Tor&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.vidalia-project.net/"&gt;Vidalia&lt;/a&gt; (Une interface graphique pour Tor), et &lt;a href="http://www.privoxy.org/"&gt;Privoxy&lt;/a&gt; (un proxy web filtrant) en un seul paquet, avec ces trois applications pré-configurées pour fonctionner ensemble. &lt;a href="http://www.torproject.org/download.html.fr"&gt;Téléchargez soit la version stable, soit la version expérimentale depuis la page de téléchargement&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;Si le paquet précédent ne fonctionne pas, vous pouvez télécharger Tor seul, depuis la &lt;a href="http://www.torproject.org/download-windows.html.fr"&gt;page de téléchargement&lt;/a&gt;, puis &lt;a href="http://www.torproject.org/docs/tor-doc-unix.html.fr#privoxy"&gt;installer et configurer Privoxy vous-même&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.torproject.org/img/screenshot-win32-installer-splash.png" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Si vous aviez précédemment installé Tor, Vidalia ou Privoxy, vous pouvez les désélectionner dans la phase de dialogue homme-machine présentée ci-dessous.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.torproject.org/img/screenshot-win32-installer-components.png" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Une fois que vous aurez terminé de répondre aux questions de l'installateur, les composants logiciels que vous avez sélectionnés seront automatiquement installés et et démarrés.&lt;br /&gt;&lt;a id="using"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="anchor" href="http://www.torproject.org/docs/tor-doc-win32.html.fr#using"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Etape Deux :&lt;/strong&gt; Configurer vos applications pour utiliser Tor&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Après avoir installé Tor et Privoxy, vous devez configurer vos applications pour les utiliser. La prochaine action consiste à configurer le navigateur web.&lt;br /&gt;Si vous utilisez Firefox (ce que nous vous recommandons), le paquet « tout en un » Vidalia installe le &lt;a href="https://addons.mozilla.org/firefox/2275/"&gt;plugiciel Torbutton&lt;/a&gt; pour vous. Redemarrez votre Firefox et c'est tout :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.torproject.org/img/screenshot-torbutton.png" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(&lt;a href="https://torbutton.torproject.org/"&gt;Quelques détails en plus à propos de Torbutton ici&lt;/a&gt;. Si vous envisagez de faire tourner Firefox sur un ordinateur différent de celui de Tor, voyez l'&lt;a href="http://wiki.noreply.org/noreply/TheOnionRouter/TorFAQ#SocksListenAddress"&gt;entrée de la FAQ sur comment faire tourner Tor sur un ordinateur différent&lt;/a&gt;. Si vous avez besoin d'utiliser un navigateur autre que Firefox, vous aurez à &lt;a href="http://www.torproject.org/docs/tor-doc-web.html.fr"&gt;configurer ses options de proxy vous même&lt;/a&gt;.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;L'utilisation de Privoxy est nécessaire car &lt;a href="http://wiki.noreply.org/noreply/TheOnionRouter/TorFAQ#SOCKSAndDNS"&gt;le navigateur laisse passer des informations lorsqu'il fait des requêtes DNS en utilisant le proxy SOCKS directement, &lt;/a&gt;, ce qui est mauvais pour votre anonymat. De plus Privoxy enlève certains en-têtes dangereux de vos requêtes web, et bloque certains sites pénibles comme Doubleclick.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pour torréfier d'autres application qui savent utiliser des proxys HTTP, il suffit de leur indiquer de passer par Privoxy (c'est à dire "localhost" sur le port "8118"). Pour celles qui utilisent SOCKS directement (messagerie instantannée, Jabber, IRC, etc.), vous pouvez les faire passer directement par Tor ("localhost", prot "9050"), mais regardez d'abord &lt;a href="http://wiki.noreply.org/noreply/TheOnionRouter/TorFAQ#SOCKSAndDNS"&gt;cette entrée de la FAQ &lt;/a&gt;qui vous dira les risques que cela comporte. Pour les applications qui n'utilisent ni SOCKS ni HTTP, jetez un oeil à &lt;a href="http://www.socks.permeo.com/Download/SocksCapDownload/index.asp"&gt;SocksCap&lt;/a&gt; ou à &lt;a href="http://www.freecap.ru/eng/"&gt;FreeCap&lt;/a&gt;. (FreeCap est un logiciel libre; SocksCap est propriétaire.)&lt;br /&gt;Pour davantage d'informations sur "comment torréfier d'autres applications", regardez le &lt;a href="http://wiki.noreply.org/wiki/TheOnionRouter/TorifyHOWTO"&gt;Torréfaction HOWTO&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;a id="verify"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="anchor" href="http://www.torproject.org/docs/tor-doc-win32.html.fr#verify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Etape Trois:&lt;/strong&gt; S'assurer que ça fonctionne&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Vérifiez que Privoxy et Vidalia fonctionnent. L'icone de Privoxy est un cercle bleu ou vert avec un "P" dedans, et Vidalia s'affiche comme un petit oignon vert lorsque Tor est en fonction, et un petit oignon noir avec une croix rouge lorsque ce n'est pas le cas. Vous pouvez lancer ou arrêter Tor en "cliquant-droit" sur l'icone de Vidalia dans votre barre des tâches et en sélectionnant "Start" ou "Stop" du menu présenté ci-dessous:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.torproject.org/img/screenshot-win32-vidalia.png" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À présent, vous devriez essayer votre navigateur web avec Tor activé pour vous assurer que votre adresse IP est anonymisée. Cliquez sur le &lt;a href="http://torcheck.xenobite.eu/"&gt;Tor detector&lt;/a&gt; et voyez si vous utilisez bien Tor ou non. (Si le site n'est pas disponible, regardez cette &lt;a href="http://wiki.noreply.org/noreply/TheOnionRouter/TorFAQ#IsMyConnectionPrivate"&gt;rubrique de la FAQ &lt;/a&gt;pour trouver d'autres moyens de tester le fonctionnement de votre client Tor.)&lt;br /&gt;Si vous avez un pare-feu personnel qui empêche votre ordinateur de se connecter à lui-même, assurez-vous d'autoriser les connexions depuis vos applications locales vers les ports local "8118" et "9050". Si votre pare-feu bloque les connexions sortantes, ouvrez-le un peu, au moins pour les ports "TCP 80" et "TCP 443", et ensuite regardez &lt;a href="http://wiki.noreply.org/noreply/TheOnionRouter/TorFAQ#FirewalledClient"&gt;cette entrée de la FAQ&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;Si ça ne marche toujours pas, allez-voir cette &lt;a href="http://wiki.noreply.org/noreply/TheOnionRouter/TorFAQ#ItDoesntWork"&gt;entrée de la FAQ &lt;/a&gt;pour trouver des indices.&lt;br /&gt;&lt;a id="server"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="anchor" href="http://www.torproject.org/docs/tor-doc-win32.html.fr#server"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Etape Quatre :&lt;/strong&gt; Configurez Tor en mode Serveur&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Le réseau Tor repose sur les personnes volontaires pour donner de la bande passante. Plus il y aura de personnes qui hébergent des serveurs Tor, plus le réseau Tor sera rapide. Si vous avez au moins 20ko/s symétriques, aidez le réseau Tor en configurant votre Tor en mode serveur également. Nous avons implanté de nombreuses options pour faire que ce ne soit pas une grosse contrainte, par exemple la possibilité de fixer la bande-passante utilisée, celle de définir les règles de sorties du réseau Tor de manière à limiter les risques d'être ennuyé-e par des plaintes, ainsi que la gestion des connexions à adresses IP dynamiques.&lt;br /&gt;C'est le fait d'avoir des serveurs partout sur internet qui sécurise son utilisation. &lt;a href="http://wiki.noreply.org/noreply/TheOnionRouter/TorFAQ#ServerAnonymity"&gt;C'est aussi avantageux pour son propre anonymat d'héberger un noeud Tor &lt;/a&gt;, car les sites distants auxquels vous vous connectez personnellement ne pourront pas savoir si c'est vous qui vous connectez ou si vous ne faites que relayer les connexions d'autres.&lt;br /&gt;Pour plus d'infos, lire le guide : &lt;a href="http://www.torproject.org/docs/tor-doc-server.html.fr"&gt;Configurer un Serveur&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Si vous avez des suggestions à faire pour améliorer ce document, &lt;a href="http://www.torproject.org/contact.html.fr"&gt;envoyez-nous un message !&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="anchor" href="http://www.torproject.org/download.html.fr#Warning"&gt;Attention : vous souhaitez vraiment que Tor fonctionne ?&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;...Alors ne faites pas que l'installer. Vous devez changer certaines de vos habitudes, et reconfigurer vos logiciels ! Tor en lui même n'est PAS suffisant pour garantir votre anonymat. Il ya plusieurs points importants à regarder.&lt;br /&gt;Tor protège seulement les applications Internet qui sont configurées pour envoyer leur trafic internet à travers Tor — ça n'anonymise pas de manière magique tout le trafic par le simple fait de l'installer. Nous vous recommandons l'utilisation de &lt;a href="http://www.mozilla.org/firefox"&gt;Firefox&lt;/a&gt; avec le plugiciel &lt;a href="https://addons.mozilla.org/firefox/2275/"&gt;Torbutton&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;Les plugiciels comme Java, Flash, ActiveX, RealPlayer, Quicktime, Acrobat Reader, et d'autres peuvent être manipulés pour révéler votre adresse IP. Vous devriez probablement désinstaller vos plugiciels (allez voir "about:plugins" pour déterminer ce qui est installé), ou regarder &lt;a href="https://addons.mozilla.org/firefox/1237/"&gt;QuickJava&lt;/a&gt;, &lt;a href="https://addons.mozilla.org/firefox/433/"&gt;FlashBlock&lt;/a&gt;, et &lt;a href="http://noscript.net/"&gt;NoScript&lt;/a&gt; si vous en avez vraiment besoin. Prenez garde à supprimer les extensions qui recherchent des informations à propos des sites web que vous consultez (comme la barre Google), puisqu'elles évitent Tor et/ou diffusent des informations sensibles. Certaines personnes préfèrent utiliser deux navigateurs (l'un pour Tor, l'autre pour la navigation normale). lynx quand vous utilisez Tor. --&gt;AdBlock interessant. --&gt;&lt;br /&gt;Faites attention aux cookies : si vous avez auparavant utilisé votre navigateur sans Tor et Privoxy et qu'un site vous a attribué un cookie, ce traceur peut vous identifier même si vous utilisez Tor à nouveau. Vous devriez purger les cookies fréquement. &lt;a href="https://addons.mozilla.org/firefox/82/"&gt;CookieCuller&lt;/a&gt; peut vous aider à garder ceux que vous ne souhaitez pas perdre.&lt;br /&gt;Tor anonymise l'origine de votre trafic et chiffre tout à l'intérieur du réseau Tor, mais &lt;a href="https://wiki.torproject.org/noreply/TheOnionRouter/TorFAQ#ExitEavesdroppers"&gt;il ne peut pas chiffrer votre trafic entre le réseau Tor et sa destination finale&lt;/a&gt;. Si vous envoyez des informations sensibles, vous devriez employer autant de précautions que lorsque vous êtes sur l'internet normal — utilisez SSL ou un chiffrement final similaire et des mécanismes d'autentification.&lt;br /&gt;Tandis que Tor bloque les attaquants sur votre réseau local en masquant votre destination, il ouvre de nouveaux risques : des nœuds malicieux ou mal configurés peuvent vous renvoyer des mauvaises pages, ou même vous envoyer des appliquettes Java déguisées en domaines dans lesquels vous avez confiance.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tor: Overview&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tor is a network of virtual tunnels that allows people and groups to improve their privacy and security on the Internet. It also enables software developers to create new communication tools with built-in privacy features. Tor provides the foundation for a range of applications that allow organizations and individuals to share information over public networks without compromising their privacy.&lt;br /&gt;Individuals use Tor to keep websites from tracking them and their family members, or to connect to news sites, instant messaging services, or the like when these are blocked by their local Internet providers. Tor's &lt;a href="http://www.torproject.org/docs/tor-hidden-service.html.en"&gt;hidden services&lt;/a&gt; let users publish web sites and other services without needing to reveal the location of the site. Individuals also use Tor for socially sensitive communication: chat rooms and web forums for rape and abuse survivors, or people with illnesses.&lt;br /&gt;Journalists use Tor to communicate more safely with whistleblowers and dissidents. Non-governmental organizations (NGOs) use Tor to allow their workers to connect to their home website while they're in a foreign country, without notifying everybody nearby that they're working with that organization.&lt;br /&gt;Groups such as Indymedia recommend Tor for safeguarding their members' online privacy and security. Activist groups like the Electronic Frontier Foundation (EFF) recommend Tor as a mechanism for maintaining civil liberties online. Corporations use Tor as a safe way to conduct competitive analysis, and to protect sensitive procurement patterns from eavesdroppers. They also use it to replace traditional VPNs, which reveal the exact amount and timing of communication. Which locations have employees working late? Which locations have employees consulting job-hunting websites? Which research divisions are communicating with the company's patent lawyers?&lt;br /&gt;A branch of the U.S. Navy uses Tor for open source intelligence gathering, and one of its teams used Tor while deployed in the Middle East recently. Law enforcement uses Tor for visiting or surveilling web sites without leaving government IP addresses in their web logs, and for security during sting operations.&lt;br /&gt;The variety of people who use Tor is actually &lt;a href="http://freehaven.net/doc/fc03/econymics.pdf"&gt;part of what makes it so secure&lt;/a&gt;. Tor hides you among the other users on the network, so the more populous and diverse the user base for Tor is, the more your anonymity will be protected.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Why we need Tor&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Using Tor protects you against a common form of Internet surveillance known as "traffic analysis." Traffic analysis can be used to infer who is talking to whom over a public network. Knowing the source and destination of your Internet traffic allows others to track your behavior and interests. This can impact your checkbook if, for example, an e-commerce site uses price discrimination based on your country or institution of origin. It can even threaten your job and physical safety by revealing who and where you are. For example, if you're travelling abroad and you connect to your employer's computers to check or send mail, you can inadvertently reveal your national origin and professional affiliation to anyone observing the network, even if the connection is encrypted.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;How does traffic analysis work? Internet data packets have two parts: a data payload and a header used for routing. The data payload is whatever is being sent, whether that's an email message, a web page, or an audio file. Even if you encrypt the data payload of your communications, traffic analysis still reveals a great deal about what you're doing and, possibly, what you're saying. That's because it focuses on the header, which discloses source, destination, size, timing, and so on.&lt;br /&gt;A basic problem for the privacy minded is that the recipient of your communications can see that you sent it by looking at headers. So can authorized intermediaries like Internet service providers, and sometimes unauthorized intermediaries as well. A very simple form of traffic analysis might involve sitting somewhere between sender and recipient on the network, looking at headers.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But there are also more powerful kinds of traffic analysis. Some attackers spy on multiple parts of the Internet and use sophisticated statistical techniques to track the communications patterns of many different organizations and individuals. Encryption does not help against these attackers, since it only hides the content of Internet traffic, not the headers.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;The solution: a distributed, anonymous network&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Tor helps to reduce the risks of both simple and sophisticated traffic analysis by distributing your transactions over several places on the Internet, so no single point can link you to your destination. The idea is similar to using a twisty, hard-to-follow route in order to throw off somebody who is tailing you — and then periodically erasing your footprints. Instead of taking a direct route from source to destination, data packets on the Tor network take a random pathway through several relays that cover your tracks so no observer at any single point can tell where the data came from or where it's going.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.torproject.org/images/htw1.png" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;To create a private network pathway with Tor, the user's software or client incrementally builds a circuit of encrypted connections through relays on the network. The circuit is extended one hop at a time, and each relay along the way knows only which relay gave it data and which relay it is giving data to. No individual relay ever knows the complete path that a data packet has taken. The client negotiates a separate set of encryption keys for each hop along the circuit to ensure that each hop can't trace these connections as they pass through.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.torproject.org/images/htw2.png" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Once a circuit has been established, many kinds of data can be exchanged and several different sorts of software applications can be deployed over the Tor network. Because each relay sees no more than one hop in the circuit, neither an eavesdropper nor a compromised relay can use traffic analysis to link the connection's source and destination. Tor only works for TCP streams and can be used by any application with SOCKS support.&lt;br /&gt;For efficiency, the Tor software uses the same circuit for connections that happen within the same ten minutes or so. Later requests are given a new circuit, to keep people from linking your earlier actions to the new ones.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.torproject.org/images/htw3.png" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Hidden services&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Tor also makes it possible for users to hide their locations while offering various kinds of services, such as web publishing or an instant messaging server. Using Tor "rendezvous points," other Tor users can connect to these &lt;a href="http://www.torproject.org/docs/tor-hidden-service.html.en"&gt;hidden services&lt;/a&gt;, each without knowing the other's network identity. This hidden service functionality could allow Tor users to set up a website where people publish material without worrying about censorship. Nobody would be able to determine who was offering the site, and nobody who offered the site would know who was posting to it.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Staying anonymous&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Tor can't solve all anonymity problems. It focuses only on protecting the transport of data. You need to use protocol-specific support software if you don't want the sites you visit to see your identifying information. For example, you can use web proxies such as Privoxy while web browsing to block cookies and withhold information about your browser type.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Also, to protect your anonymity, be smart. Don't provide your name or other revealing information in web forms. Be aware that, like all anonymizing networks that are fast enough for web browsing, Tor does not provide protection against end-to-end timing attacks: If your attacker can watch the traffic coming out of your computer, and also the traffic arriving at your chosen destination, he can use statistical analysis to discover that they are part of the same circuit.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;The future of Tor&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Providing a usable anonymizing network on the Internet today is an ongoing challenge. We want software that meets users' needs. We also want to keep the network up and running in a way that handles as many users as possible. Security and usability don't have to be at odds: As Tor's usability increases, it will attract more users, which will increase the possible sources and destinations of each communication, thus increasing security for everyone. We're making progress, but we need your help. Please consider &lt;a href="http://www.torproject.org/docs/tor-doc-relay.html.en"&gt;running a relay&lt;/a&gt; or &lt;a href="http://www.torproject.org/volunteer.html.en"&gt;volunteering&lt;/a&gt; as a &lt;a href="http://www.torproject.org/documentation.html.en#Developers"&gt;developer&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;Ongoing trends in law, policy, and technology threaten anonymity as never before, undermining our ability to speak and read freely online. These trends also undermine national security and critical infrastructure by making communication among individuals, organizations, corporations, and governments more vulnerable to analysis. Each new user and relay provides additional diversity, enhancing Tor's ability to put control over your security and privacy back into your hands.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;- Tải chương trình :&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.torproject.org/download.html.fr"&gt;http://www.torproject.org/download.html.fr&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.torproject.org/download.html.en"&gt;http://www.torproject.org/download.html.en&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="CommandLink" href="http://www.esnips.com/doc/ff8e5adf-c75b-4517-8d61-5fedbac64501/TOR-win-vidalia-bundle-0.2.0.9-alpha-0.0.15"&gt;TOR-win-vidalia-bundle-0.2.0.9-alpha-0.0.15.zip&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-6026370651849961150?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/6026370651849961150/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=6026370651849961150' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/6026370651849961150'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/6026370651849961150'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/11/tor-cng-c-mi-gip-ngi-s-dng-internet.html' title='TOR: công cụ mới giúp người sử dụng Internet trong các chế độ độc tài'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2227096336952094018.post-1394709399723721745</id><published>2007-10-17T03:49:00.000+02:00</published><updated>2007-11-11T23:05:57.072+01:00</updated><title type='text'>Trang những bài hội luận trên paltalk trong năm 2007</title><content type='html'>- &lt;a href="http://uynhuvan.blogspot.com/2007/10/hi-lun-trn-paltalk-thng-8-9-v-102007.html"&gt;Hội luận trên paltalk tháng 8, 9 và 10/2007&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://uynhuvan.blogspot.com/2007/11/hi-lun-trn-paltalk-112007.html"&gt;Hội luận trên paltalk 11/2007&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr /&gt;&lt;br /&gt;Ghi chú:&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.esnips.com/web/nvu-paltalk"&gt;Những Tài liệu của Nhữ Văn Úy (1)&lt;/a&gt; - &lt;a href="http://www.esnips.com/web/unv-hoiluan"&gt;unv-hoiluan (2)&lt;/a&gt; - &lt;a href="http://www.esnips.com/web/dd-hoiluan"&gt;dd-hoiluan (2b) &lt;/a&gt; - &lt;a href="http://www.esnips.com/web/unv-pub/"&gt;unv-pub (2c) &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.esnips.com/user/nhuvanuyall"&gt;nhuvanuyall (00) &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phong van :  &lt;a class="CommandLink FolderLink" href="http://www.esnips.com/web/pv-Pt-danchu"&gt;pv-Pt-danchu&lt;/a&gt;  -  &lt;a class="CommandLink FolderLink" href="http://www.esnips.com/web/pv-DanOan"&gt;pv-DanOan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://uynhuvan.blogspot.com/2007/10/chuyn-v-uload-ti-liu.html"&gt;Chuyển và uload tài liệu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.esnips.com/web/nvu-tools"&gt;nvu-tools&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2227096336952094018-1394709399723721745?l=nhuvanuy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/feeds/1394709399723721745/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2227096336952094018&amp;postID=1394709399723721745' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/1394709399723721745'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2227096336952094018/posts/default/1394709399723721745'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://nhuvanuy.blogspot.com/2007/10/trang-nhng-bi-hi-lun-trn-paltalk-trong.html' title='Trang những bài hội luận trên paltalk trong năm 2007'/><author><name>NVU</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03124663223610868528</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
